Ta và phu quân Trương Hy Phú sống bằng nghề bán đậu hũ.
Kiếp trước, hắn bị công chúa Lâm An — người đi du ngoạn — để mắt tới.
Ta đã thẳng thắn nói ra thân phận phu thê, thậm chí còn liều mình nói dối rằng mình đã mang thai, mới khiến công chúa Lâm An từ bỏ ý định đưa hắn vào phủ.
Mọi người đều thay hắn tiếc nuối, cho rằng hắn lấy vợ sớm, uổng phí cơ hội một bước lên mây.
Trương Hy Phú không trách ta, chỉ nói cả đời này có ta là đủ rồi.
Cho đến ba tháng sau, kinh thành gặp đại hồng thủy, chúng ta không có cơm ăn, không có chỗ ở.
Trương Hy Phú đã tự tay m.ổ b.ụ.n.g ta.
“Đều là tại ngươi, nói ngươi mang thai, khiến ta không thể vào phủ công chúa, rơi vào bước đường cùng hôm nay. Phú quý là phải cầu trong hiểm cảnh, ngươi có biết không?”
Lúc đó ta mới biết, thì ra hắn vẫn luôn hận ta đã cản đường công danh của hắn.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, chính là ngày công chúa Lâm An hỏi: “Hai người các ngươi là quan hệ gì?”
–
Ta quỳ rạp dưới đất, cung kính thưa:
“Bẩm công chúa, hai người chúng thần là huynh muội, cha mẹ mất sớm, huynh muội nương tựa lẫn nhau đến tận bây giờ.”
“Ồ? Thật vậy sao?” Ánh mắt công chúa Lâm An rơi lên người Trương Hy Phú.
Chắc không ngờ ta lại nói như vậy, Trương Hy Phú hơi sững sờ, ánh mắt nhanh chóng rực lên hy vọng.
“Tiểu muội nói không sai, chúng thần đúng là huynh muội.”
“Bọn họ sao có thể là huynh muội được?”
“Đúng vậy, ta làm hàng xóm với họ bao năm nay, họ rõ ràng là…”
Những người vây quanh xem náo nhiệt bắt đầu xì xào bàn tán.
Sắp bị lộ rồi.
Lần này, ta tuyệt đối sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở con đường công danh của hắn nữa.
Phú quý mà hắn muốn, ta sẽ đích thân dâng lên.
Ta liếc mắt một vòng lạnh lùng:
“Câm miệng! Trước mặt công chúa, các ngươi dám nói càn? Huynh trưởng ta được công chúa để mắt tới, đó là phúc phận của huynh ấy. Nếu có kẻ lỡ lời khiến công chúa mất hứng, e rằng sẽ phải chịu hình phạt, không biết các ngươi có gánh nổi không?”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức im phăng phắc.
Công chúa Lâm An bật cười, ném xuống một túi vàng:
“Ngươi cũng khá biết điều.”
Ta nhanh tay bắt lấy túi vàng, cân thử trọng lượng:
“Tạ ơn công chúa ban thưởng.”
Trương Hy Phú quỳ bên cạnh chau mày nhìn ta, sau đó như nhớ ra điều gì, liền nở một nụ cười.
“Ngươi đã từng kết hôn chưa?”
Trương Hy Phú dõng dạc đáp:
“Chưa từng.”
“Vậy ngươi có nguyện ý theo ta hồi phủ công chúa không?”
Trương Hy Phú ra vẻ chối từ:
“Tiểu nhân thân phận thấp hèn, sợ làm phiền công chúa.”
“Không sao cả.”
Trương Hy Phú lập tức dập đầu, rơm rớm nước mắt:
“Được công chúa đoái thương, tiểu nhân c.h.ế.t cũng không tiếc.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
Ai ai cũng biết công chúa vốn đã có phò mã, chỉ là đang chinh chiến bên ngoài.
Hơn nữa công chúa còn nổi tiếng là có sở thích kỳ quái.
Hắn vào phủ công chúa, chẳng qua là làm một món đồ chơi.
Phú quý cầu trong hiểm.
Lần đầu tiên ta hiểu được thế nào là người xứng với tên.
C.h.ế.t cũng không tiếc sao? Ta thực muốn xem thử xem.
Trương Hy Phú đứng dậy, phủi bộ áo đã bạc màu, bước một bước chuẩn bị leo lên cỗ xe hoa lệ phú quý.
“Đợi đã.”
Ta nắm lấy tay hắn.
Niềm vui được trọng dụng đơ lại trên mặt hắn, nghiến răng nghiến lợi:
“Ngươi muốn làm gì?”
Hắn chẳng lẽ lại tưởng ta sẽ cản đường công danh của hắn nữa sao?
Thật là nghĩ nhiều rồi.
“Công chúa, người cũng thấy rồi đấy, huynh muội chúng thần lấy việc bán đậu hũ mưu sinh, huynh trưởng vào phủ công chúa, việc nặng nhọc này một mình tiểu nữ thật không kham nổi. Nếu phải thuê thêm một tiểu công, khoản chi phí này…”
Ta vừa xoa tay vừa tỏ vẻ tham tiền lấy lòng.
Sau rèm lụa, công chúa bật cười:
“Thưởng ngươi.”