Mẹ tôi sững người, rồi gần như ngay lập tức sầm mặt lại, bước đến tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày là cái thứ gì mà dám nói chuyện với tao kiểu đó!”
“Mày mà cũng đòi so với chị họ mày à?!”
Cái tát khiến đầu tôi nghiêng hẳn sang một bên, mặt rát bỏng. Nhưng tôi vẫn cứng cổ ngẩng đầu lên, mắt nhìn chằm chằm vào bà ta, hét lên:
“Cùng là con người, tại sao tôi lại không xứng?!”
“Đừng tưởng tôi không biết vì sao mẹ không muốn tôi vào đại học! Năm đó ba tôi chịu hết nổi vì mẹ lấy tiền nhà trợ cấp cho cậu, nên mới ly hôn!”
“Mẹ sợ mất đi nguồn chu cấp, liền dựng chuyện ba tôi ngoại tình, ép tôi cắt đứt quan hệ với ba, để có thể nắm tôi trong tay mà vắt tiền ông ấy!”
“Trong mắt mẹ, tôi chưa từng là con, chỉ là công cụ để mẹ tống tiền ba tôi thôi!”
Tôi không chần chừ vạch trần toàn bộ sự thật ở kiếp trước.
Mẹ tôi trợn tròn mắt, vẻ mặt hoảng loạn không thể tin nổi:
“...Mày... sao mày biết được?!”
“Là ba mày liên lạc với mày à?! Ổng nói gì với mày?!”
“Ổng toàn lừa gạt! Năm đó rõ ràng là ổng ngoại tình, tao mới ly hôn!”
“Mày không được tin những lời ba mày nói! Nghe rõ chưa hả?!”
Mẹ tôi hoảng loạn túm lấy cổ áo tôi, cắn môi, cả người run rẩy vì bị lột trần bí mật.
Tôi cười lạnh, lại giáng thêm một cú đòn khiến bà ta gần như sụp đổ.
“Nói cho mẹ biết nhé, tôi thực sự đậu 985.”
“Giấy báo nhập học, tôi đã gửi cho ba rồi.”
“Mẹ không ưa tôi, thì vừa hay, tôi cũng chẳng muốn sống chung trong cái nhà này nữa.”
“Trước khi nhập học, tôi sẽ đến ở với ba một thời gian.”
“Tôi đã đủ 18 tuổi, có thể tự lo cho mình. Vậy nên tiền chu cấp hàng tháng, chắc cũng không cần chuyển cho mẹ nữa đâu nhỉ?”
Nói rồi, tôi cố tình nở một nụ cười, nhưng chẳng hề có chút cảm xúc trong mắt.
“Không được! Tao không cho phép! Mày nghe rõ chưa?!”
Mẹ tôi hoàn toàn phát điên.
Bà ta rơi vào trạng thái mất kiểm soát, chỉ cần ai nhắc đến ba tôi là như vậy.
“Tao biết mà! Tao biết mà!”
“Trong máu mày vốn dĩ đã là loại máu bẩn thỉu của cái đồ súc sinh đó!”
“Tao sinh ra mày, chỉ cần tao còn sống một ngày, tao sẽ không cho phép mày liên lạc với cái đồ cặn bã đó!”
“Dì ơi, đừng nói nữa!”
Chị họ đột ngột thay đổi sắc mặt, như phát hiện điều gì đó, vội vã đứng bật dậy định kéo mẹ tôi lại, nhưng bị bà ta đẩy ra thô bạo.
Mẹ tôi mắt đỏ ngầu, vẫn không ngừng rít lên:
“Mày đậu đại học thì sao?! Chỉ cần tao không cho phép, mày đừng hòng rời khỏi cái nhà này!”
“Cả đời mày chỉ có một giá trị duy nhất, là làm máy rút tiền cho chị họ và cậu mày! Tao giữ mày lại không phải vì thương hại, mà là để moi tiền!”
“Cái thằng súc sinh đó không chịu đưa tiền cho tao, thì tao bấu vào đứa con gái duy nhất của nó! Kể cả khi ổng chết rồi, tao cũng phải vơ vét từng đồng!”
“Còn mày! Ngoan ngoãn đi làm thuê, lương hàng tháng chuyển hết vào tài khoản của tao. Biết đâu còn nhờ được mối quan hệ của cậu mày gả cho ai đó tử tế… nếu không, thì chờ tao đem mày bán đi cũng được!”
“Bán ai cơ?”
Giọng nói đột ngột vang lên sau lưng khiến mẹ tôi sững người.
Bà ta vừa nghe đã run rẩy, sắc mặt tái mét.
Chưa kịp quay đầu lại, một bàn tay to đã tóm chặt tóc bà, vung thẳng hai cái bạt tai giòn tan vào mặt.
“Thẩm Phan Đệ!”
“Năm xưa tao ly hôn với mày, mày cố tình giành quyền nuôi con, tao lo con sống khổ nên mỗi tháng gửi cho mày ba chục ngàn tiền nuôi dưỡng. Mày đã moi của tao bao nhiêu tiền rồi hả?!”
“Tao nghĩ dù mày có cái tính ‘quỳ rạp dưới chân người khác’ cũng biết dành dụm nuôi con — vậy mà mày để con gái tao sống kiểu gì?! Nếu nó không gọi điện cho tao, tao thật sự không ngờ con gái mình lại phải chịu đựng như vậy bao năm qua!”
Đôi mắt ba tôi đỏ ngầu, hai cái tát giáng xuống mặt mẹ không hề nương tay.
Thật ra tôi đã biết mẹ sẽ về hôm nay, nên mới cố tình chọn đúng ngày này — để ba đến giúp tôi thu dọn đồ.
Từ nãy tới giờ, ba vẫn đứng trong phòng, nghe trọn từng lời đối thoại giữa tôi và mẹ.
Ông là người tinh tường như thế, sao có thể không hiểu rằng mẹ giữ tôi bên cạnh chỉ để tiếp tục moi tiền từ ông?
Ông từng muốn giành lại quyền nuôi con, nhưng khi ấy tôi mù quáng tin lời mẹ, cứ nghĩ ba thật sự ngoại tình.
Trước mặt ông, tôi buông lời cay nghiệt, xóa hết liên lạc, thậm chí thề rằng cả đời không muốn gặp lại.
Vậy mà ông chưa từng buông bỏ.
Dù mẹ hết lần này đến lần khác đòi thêm tiền, dù tiền chu cấp tăng không ngừng, ông chưa một lời oán trách.
Chỉ vì ông muốn tôi sống tốt hơn.