1
Tôi đặt lại túi quà mang theo vào cốp xe, Phương Tân vội đuổi theo chặn tôi lại.
“Tiểu Thiển, em bị làm sao vậy?”
Tôi hất tay anh ta ra.
“Em bị sao à? Anh hỏi xong mà không thấy ngại à? Vừa nãy trong nhà anh xảy ra chuyện gì, anh không trông thấy chắc?”
Phương Tân cười ngượng:
“Tiểu Thiển, mẹ anh không hiểu chuyện, em đừng chấp bà ấy.”
Nghe câu đó, tôi nổi cơn thịnh nộ:
“Em chấp bà ấy ư? Em đâu dám! Trên đường về, bà cứ gọi điện giục giã liên tục, bảo nào là ‘mọi thứ chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi hai đứa về ăn trưa’.
Thế mà rốt cuộc thì sao? Nói là để em gặp mẹ chồng tương lai, vừa bước vào nhà đã thấy cô năm thím tư ngồi kín sofa. Mẹ anh chẳng thèm hỏi em lấy một câu, lôi thẳng em vào bếp, rau còn chưa rửa, cứ đợi em tới để nấu cho một đống người nhà anh ăn! Hồi chưa đính hôn, bà ấy đâu có thế này. Thật ra bà muốn gì? Nghĩ em đính hôn với anh rồi, bị trói chặt rồi, nên không cần giả vờ tử tế nữa hả!”
Tối qua tôi tăng ca đến một giờ sáng, vốn nói với Phương Tân là sẽ ngủ thêm, chiều hẵng xuất phát. Ai dè từ bốn giờ sáng, mẹ anh đã gọi điện giục Phương Tân đưa tôi về.
Phương Tân bảo bà là tôi đang ngủ bù, bà liền gọi thẳng qua điện thoại của tôi, làm tôi không tài nào yên giấc.
Nghĩ lại mà giận sôi người.
Phương Tân cũng biết lần này mẹ anh sai, nên liên tục xin lỗi:
“Bảo bối à, anh biết em ấm ức, anh vừa nhắc mẹ rồi.
Em cũng hiểu mà, ba anh mất sớm, mẹ anh một tay nuôi anh khôn lớn, ít giao tiếp ngoài xã hội, lần này thật sự làm không phải. Bà ấy biết lỗi rồi.”
Tôi quay đầu gắt:
“Anh đừng lần nào cũng vin vào mấy chuyện đó để biện bạch.”
Phương Tân nhìn sang chỗ túi quà tôi đặt trên xe, kéo tay tôi lại:
“Tiểu Thiển, anh biết em tốt bụng. Em xem, em đến gặp mẹ anh mà mang theo biết bao nhiêu quà. Chuyện hôm nay là bà không đúng, bà đảm bảo sẽ không như vậy nữa.
Chúng ta còn nói với bố mẹ đôi bên, sắp tới sẽ bàn chuyện cưới xin. Anh thay mặt mẹ xin lỗi em.
Thôi lên nhà đi, ngoài này lạnh lắm, em ốm ra đấy anh xót lắm.”
Phương Tân dỗ dành tôi mãi, vừa khuyên vừa xoa tay tôi cho ấm. Lửa giận trong tôi dần dịu xuống.
Nghĩ đến chuyện chúng tôi từ thời sinh viên đến lúc đính hôn chẳng dễ dàng, lần này lại là lần đầu anh dẫn tôi về ra mắt mẹ. Tôi mà vừa tới đã quay lưng bỏ đi, cũng mất mặt.
Thấy tôi xuôi xuôi, Phương Tân lập tức ghé lại ôm:
“Biết ngay vợ anh thương anh nhất mà.”
Tôi hừ lạnh, đẩy anh ta:
“Xí, vợ gì chứ, đã cưới đâu.”
“Rồi em cũng sẽ thành vợ anh thôi.” – Phương Tân cười, nắm tay tôi, tay kia toan lấy hết quà ở cốp xe.
Tôi gọi anh lại:
“Khoan đã.”
Tôi chỉ lấy một hộp dưỡng sinh, rồi đóng cốp:
“Đi thôi.”
Phương Tân ngẩn ra:
“Tiểu Thiển, ý em là gì? Mấy món này là quà em cất công chuẩn bị tặng mẹ anh cơ mà?”
“Phải, đúng là quà em mua. Nhưng em thấy thái độ của dì như vừa nãy, chắc cũng chẳng thích mấy thứ em chuẩn bị, nên em không mang lên cho dì chướng mắt.”
Phương Tân cười gượng:
“Khi nãy mọi người đều trông thấy chúng ta khệ nệ mang quà đến. Giờ lên lại chỉ xách mỗi một món, e ngại bị cười nhạo không?”
“Vừa nãy đủ để cười rồi. Nếu sợ mất mặt, anh bảo mẹ anh bớt chơi mấy trò đó đi. Trước mặt một đằng, sau lưng một nẻo, còn muốn cưới không đây?”
“Muốn, muốn chứ. Bà xã, em đừng giận, lỗi tại anh, anh lỡ lời.”
Biết tôi vẫn chưa nguôi, anh đành cười làm lành, nắm tay dẫn tôi lên nhà:
“Đừng bực nữa. Mau vào thôi, anh bảo mẹ nấu cơm, đói lắm rồi.”
2
Lên đến nơi, mẹ của Phương Tân đứng chờ ở cửa. Thấy tôi, bà hồ hởi chạy đến, vẻ mặt lộ chút ngượng ngùng:
“Tiểu Thiển về rồi à? Hôm nay là dì không đúng. Dì định nặn sủi cảo, xào mấy món cho hai đứa. Sáng sớm dì đi chợ, chắc vì dậy sớm quá nên về nhà lại tái phát bệnh đau đầu cũ. Mấy bà bạn sang thăm, dì mải nói chuyện quên mất thời gian, nên cơm trưa cũng chưa kịp nấu. Phương Tân nói dì rồi, con đừng giận nhé.”
Phương Tân cũng nói theo:
“Tiểu Thiển, em xem mẹ anh đã xin lỗi rồi đấy.”
Trong nhà toàn bậc trưởng bối nhìn Phương Tân lớn lên, nên anh cũng khó xử.
Bắt gặp ánh mắt cầu xin của Phương Tân, dù biết mẹ anh cố tình bày trò, tôi vẫn mềm lòng.
Thôi kệ, Phương Tân là Phương Tân, mẹ anh là mẹ anh; ít ra anh luôn ủng hộ tôi. Cùng lắm sau này hạn chế qua lại với mẹ chồng.
Tôi nhoẻn cười, vờ như chẳng có chuyện gì, đưa quà cho bà:
“Dì ơi, dì nói vậy làm cháu ngại quá. Dù dì có gì không chu đáo, cháu nào dám giận dì. Cháu nghe Phương Tân bảo dì đã lớn tuổi, sức khỏe kém, anh ấy còn nói dì vì lo cho anh ấy nên trông già hơn người khác nhiều, cháu nghe thế mà thấy thương lắm. Đây là quà cháu chuẩn bị cho dì, dưỡng sinh và chống lão hóa ạ.”
Mẹ Phương Tân thoáng thất vọng khi thấy chỉ có một hộp quà, lại nghe tôi nói mát mẻ, sắc mặt càng khó coi. Bà nhìn sang Phương Tân, nhưng anh chàng chỉ cười ngờ nghệch, không hiểu ẩn ý:
“Mẹ, mẹ cầm đi chứ, Tiểu Thiển mua tặng mẹ đấy.”
Cả phòng đầy người xem náo nhiệt, nét mặt mẹ Phương Tân thay đổi liên tục, cuối cùng bà vẫn gượng cười mời tôi với Phương Tân vào nhà.
Bà đặt hộp quà xuống bàn, mấy cô dì chú bác thi nhau bàn tán:
“Mới đó mà Phương Tân sắp lấy vợ rồi, Phương à, cuối cùng cô cũng chờ được ngày này.”
Mẹ Phương Tân tên Lâm Phương. Người vừa lên tiếng là bác cả của Phương Tân. Nghe nói sau khi cha Phương Tân qua đời, bác và bác gái đã giúp đỡ mẹ con họ không ít.
Một người trông trẻ hơn liếc xéo tôi:
“Chưa chắc đâu. Người ta phải xem duyên số, lỡ gặp cô cháu dâu khó chiều, bậc trưởng bối hiền lành cũng không ăn thua.”
Câu nói đầy ẩn ý. Phương Tân ghé tai tôi dặn nhỏ: