4
Nửa tiếng sau, Phương Tân cùng tôi ăn đồ ngoài. Mẹ anh ngồi bên bàn lầm bầm bóng gió:
“Ai biết họ dùng dầu mỡ gì, ăn thế chẳng phải hại sức khỏe, sinh bệnh ung thư à.”
“Mẹ thích lành mạnh thì ăn thêm hành tây vào. Bác sĩ bảo ăn hành tây hạ huyết áp đấy.”
Phương Tân không buồn ngẩng lên, đáp gọn, làm bà cứng họng, im bặt.
Tôi mỉm cười, không nói gì. Ăn xong, Phương Tân nắm tay tôi rời khỏi nhà. Ban đầu hai đứa định ở lại lâu hơn, nhưng sau màn này, cả hai đều chán hẳn, Phương Tân kéo tôi đi luôn.
“Xin lỗi, Tiểu Thiển. Ở bên anh, em phải chịu ấm ức nhiều.”
Ra đến cổng, anh vội xin lỗi.
Thú thực, tôi bực bội vì trò mẹ anh bày.
Ngày lễ lớn, chúng tôi đính hôn, còn hai tháng nữa là cưới. Tôi theo đúng lễ nghĩa đến thăm hỏi mẹ chồng, vậy mà bà lại đối xử như thế.
Dù đặt ai vào tình huống này cũng thấy khó chịu.
Nhìn đám họ hàng và bàn ăn toàn hành tây, tôi từng nghĩ: “Hay là hủy hôn cho rồi.”
Nhưng Phương Tân lại lập tức đứng ra, vì tôi mà đối chọi với mẹ. Điều đó làm tôi thấy mình không chọn lầm người.
Mẹ anh dù chướng, bản thân anh lại đáng tin.
Thêm ba năm tình cảm, cái ý nghĩ hủy hôn cũng vơi dần.
“Không sao, em biết anh khó xử. Chắc dì… không thích em…”
Nghe vậy, Phương Tân ôm tôi chặt:
“Tiểu Thiển, đừng lo, có anh ở đây, anh sẽ không để mẹ bắt nạt em. Sau này cưới xong, nếu mẹ cứ giở quẻ, tụi mình hạn chế về, né bà ấy ra.”
“Làm sao thế được?”
Tôi biết anh chỉ nói vậy để xoa dịu. Từ nhỏ anh đã gắn bó với mẹ, tình mẫu tử sâu đậm, không đời nào vì tôi mà đoạn tuyệt với bà.
Dù vậy, ít nhất anh thể hiện thái độ rõ ràng. Tôi cũng không muốn từ bỏ hôn ước.
Nghĩ đến chuyện hủy hôn chỉ lóe qua như sao băng rồi tắt.
Về nhà, tôi kể lại chuyện ở nhà Phương Tân cho bố mẹ nghe.
Bố cau mày, thấy cuộc hôn nhân này không mấy khả quan.
Mẹ thở dài:
“Cũng tạm thôi. Mẹ cậu ta khó tính, nhưng Phương Tân thì được. Vả lại, sau này lỡ hai đứa hối hận, vẫn còn bố mẹ lo cho con.”
“Mẹ ơi, bọn con còn chưa cưới mà mẹ nói chuyện ly hôn rồi?”
Mẹ nhìn vẻ mặt tôi đang đỏ bừng, bèn nói thật:
“Mẹ chỉ nói đến một khả năng, không phải bảo chắc chắn hai đứa sẽ chia tay.
Con gái à, mọi người đều nói kết hôn là quyết định lớn, phải cẩn thận, nhưng con phải nhớ, nó không phải đường một chiều. Nếu chọn sai, con quay đầu lúc nào cũng được, vì bố mẹ mãi ủng hộ con.”
“Con biết rồi.”
Về sau, tôi với Phương Tân lại quấn quýt. Anh cảm thấy tôi ấm ức, liên tục mua quà lặt vặt dỗ dành.
Hai bên gia đình cũng bắt đầu bàn bạc chuyện sính lễ và của hồi môn.
Thời gian đó, cả hai chúng tôi đều bận, nên giao cho mẹ tôi và mẹ anh thương lượng.
Tuy tôi không tham gia trực tiếp nhưng cũng nắm được rằng bố mẹ tôi và mẹ anh thương thảo không mấy suôn sẻ.
Nhà tôi đòi 288.000 tệ, rồi sẽ “lại mặt” 188.000 tệ cho nhà trai; ngoài ra, nhà gái sắm thêm một căn hộ và một chiếc xe.
Mẹ anh nói nhà bà không kham nổi, cùng lắm là 88.000 tệ.
Chỉ vì chuyện đó mà hai bên giằng co nửa tháng vẫn chưa xong.
Mỗi lần gặp nhau, tôi và Phương Tân lại cãi vặt về chuyện tiền bạc.
Vừa phải tăng ca, vừa chạy lo thử váy cưới, chọn sảnh tiệc, lại sứt mẻ với Phương Tân vì sính lễ, đôi khi khiến tôi nản chí: “Thôi khỏi cưới cho xong.”
Phương Tân có lẽ cũng đoán được tôi muốn rút lui.
Anh năn nỉ sếp nghỉ một ngày, đưa tôi đi hẹn hò, gạt hết phiền muộn, y như hồi còn trong trường.
Không lo nghĩ gì, chỉ đơn giản yêu đương.
Tối hôm đó, anh dẫn tôi đến bờ hồ nơi từng tỏ tình năm xưa.
Ôm tôi, anh dịu giọng:
“Đừng suy nghĩ nhiều, mấy việc này để anh lo.”
Vòng tay anh ấm áp, cho tôi thêm niềm tin để tiếp tục cùng anh bước tới.
Nhưng rồi tôi nhận ra, mình đã sai lầm… một sai lầm tệ hại.