Tôi nhớ lại mấy ngày trước, Thẩm Thanh Sơn đi làm về muộn mãi không thấy tăm hơi.
Tôi dẫn theo Thanh Thủy, đi dọc đường tìm kiếm.
Từ đằng xa, tôi thấy một bóng đen từ dưới núi đi lên, dáng đi tập tễnh.
Đến gần hơn mới nhìn rõ người đó chính là Thẩm Thanh Sơn.
Anh cúi đầu bước đi, chẳng hề hay biết chúng tôi đang tới.
Tôi lao lên phía trước đỡ lấy anh, chỉ thấy anh ngẩng đầu lên nhìn thấy là chúng tôi, sự thê lương trong đáy mắt tan biến hẳn.
“Sao chân lại bị thương thế này?”
Tôi và Thanh Thủy lo lắng hỏi dồn dập mấy lần, anh vẫn mím chặt môi lắc đầu không giải thích.
--- Chương 9 ---
Tôi chào hỏi qua với các thẩm các tẩu, rồi mang theo cuốc tìm đến đại đội 1.
Thấy Thẩm Thanh Sơn đang một mình làm một mảnh việc lớn ở phía xa.
Lão nhị nhà họ Trương là Trương Đại Đồng đang dẫn theo một đám người ngồi bên lề ruộng hút thuốc nghỉ ngơi.
“Anh là Trương Đại Đồng phải không?”
Trương Đại Đồng đứng dậy trêu ghẹo: “Em gái, chính là tôi đây.”
Tôi vung cuốc định bổ thẳng vào người hắn.
Hắn sợ hãi phản ứng lại, chạy toán loạn khắp nơi: “Cô làm cái gì đấy hả!!!”
Tôi đuổi kịp hắn, dùng sức đè nghiến hắn xuống đất.
Tiện đà cưỡi lên người hắn, nắm đấm cứ thế liên tiếp giáng xuống.
“Dựa vào cái gì mà cô đánh tôi... ưm...”
Sau đó chuyển thành: “Lạy cô, xin cô đừng đánh nữa...”
Mọi người xung quanh thấy tôi là phụ nữ, cũng không nỡ ra tay kéo.
Chỉ có thể khuyên tôi nương tay.
Có người nhận ra tôi là người nhà Thẩm Thanh Sơn, vội vàng đi kéo Thẩm Thanh Sơn qua khuyên can.
“Thẩm Thanh Sơn tới rồi, Thẩm Thanh Sơn tới rồi!”
Tôi nào còn tâm trí đâu mà xem anh ấy có đến thật hay không.
Chỉ hận không có ba đầu sáu tay để trút hết lên người Trương Đại Đồng.
Đột nhiên, thân hình hẫng một cái, tôi bị người ta xốc nách nhấc bổng lên.
Tôi xù lông nhìn về phía người ôm mình, ờ...
Bốn mắt nhìn nhau với khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Thanh Sơn, cơn giận trong tôi tức khắc xẹp lép.
Đợi đến khi anh đặt tôi xuống, anh cúi người phủi bụi trên quần áo cho tôi.
Tôi chỉ vào gã béo chếc tiệt kia, bĩu môi đầy ủy khuất: “Là-hắn-ta-bắt-nạt-anh-trước.”
Thẩm Thanh Sơn liếc nhìn Trương Đại Đồng đang lồm cồm bò dậy, ánh mắt mang theo sự cảnh cáo.
Gã sau cũng chẳng dám ho he gì nữa, cứ thế xoa mặt không ngừng.
Trên con đường nhỏ về nhà, hai chúng tôi người trước người sau.
Trời đã tối, tôi hơi ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết treo trên bầu trời đêm.
Chắc là hôm nay tâm trạng nó không tốt, nên khoác thêm một lớp voan, mờ mịt sương khói.
Tôi đưa tay ra nắm lấy vạt áo của anh.
Chân của Thẩm Thanh Sơn giống như bị đinh đóng chặt tại chỗ, rõ ràng tôi không dùng sức mấy, nhưng anh lại chẳng cách nào thoát ra được.
Trong lòng tôi thầm nghĩ, lần này coi như xong đời thật rồi.
Trải qua chuyện đánh nhau hôm nay, Thẩm Thanh Sơn chắc chắn càng không coi tôi ra gì nữa.
Thôi bỏ đi, bỏ đi, tôi nên dẹp bỏ cái ý nghĩ nhắm vào khuôn mặt tuấn tú này thôi.
Nhắc đến khuôn mặt tuấn tú, tôi lại nhớ đến cái mặt heo của Trương Đại Đồng.
Đúng lúc đó lại chạm phải ánh mắt của Thẩm Thanh Sơn.
Hai người ăn ý cùng bật cười thành tiếng.
Răng anh ấy trắng thật, cười lên trông đẹp quá...
--- Chương 10 ---
Sau một trận chiến mà vang danh, Trương Đại Đồng đi khắp nơi giải thích:
“Lâm Xuân Hoa không phải là người bình thường! Sức mạnh của cô ta lớn như trâu ấy!”
Nhưng chẳng ai tin, trong làng đều cười nhạo hắn ta đến cả một người đàn bà cũng đánh không lại, bảo hắn bớt ra ngoài khoác lác đi.
Thẩm Thanh Sơn nhận được thông báo, đội công trình phải đi sửa đường ở một nơi rất xa, để lại tôi và Thanh Thủy ở nhà.
Trước khi đi, xấp tiền nhăn nheo đó lại được giao vào tay tôi.
Anh nói lời cảm ơn tôi, vất vả cho tôi đã thay anh chăm sóc em gái.
Tôi đem tiền của Thẩm Thanh Sơn cất dưới đệm giường.
Người ta đã thu lưu tôi, tôi không thể tiêu tiền của anh ấy được.