Còn chưa tới sân đã ngửi thấy mùi thịt thơm phức.
Tôi nuốt nước miếng, đẩy cửa ra.
“Chị, chị về rồi, anh cũng về rồi, còn hầm móng giò cho chị em mình nữa.”
Thẩm Thanh Sơn cầm xẻng nấu ăn chạy ra.
Anh mím môi cười cười, ra hiệu bảo tôi vào nhà ăn cơm.
Tôi gật đầu, bảo Thanh Thủy mang đồ vào phòng.
Còn tôi thì đem mấy con gà con thả vào trong sân.
“Thanh Thủy, đợi gà con đẻ trứng, ngày nào chị cũng luộc trứng cho em ăn.”
Thanh Thủy lanh lảnh đáp lời: “Vâng ạ.”
Tôi lấy vải ra, quay đầu định nói với hai anh em họ là sẽ may quần áo mới cho họ.
Chẳng ngờ, lại đâm sầm vào Thẩm Thanh Sơn đang cầm hai xấp vải đỏ đi vào.
Hai chúng tôi nhìn nhau cười.
Chẳng phải là trùng hợp quá sao.
“Chị ơi, anh bảo đi tìm người may cho hai chị em mình bộ quần áo mới.”
Tôi ra hiệu tay, ra hiệu cho Thẩm Thanh Sơn:
“Em biết làm, cứ giao cho em.”
Anh có chút ngạc nhiên khi thấy tôi biết thủ ngữ, Thanh Thủy vỗ ngực:
“Em dạy chị đấy, giỏi chưa.”
Móng giò thơm lừng được bưng lên bàn.
Trong bát của tôi và Thanh Thủy, mỗi người một cái móng giò chia làm đôi.
Trong bát của Thẩm Thanh Sơn chỉ có nước canh và rau.
Nhận ra tôi đang chằm chằm nhìn vào bát của mình, anh vội vàng giải thích:
“Anh ở bên ngoài ngày nào cũng ăn, ăn ngán rồi.”
Nói điêu, nhà ai đi sửa đường mà được ăn thịt lợn hằng ngày cơ chứ, cho dù có giúp đại đội giếc lợn, thì cũng chỉ được ăn chút lòng mề thôi.
Tôi gỡ thịt trên móng giò xuống, chia cho anh một nửa.
Anh ngẩn ngơ nhìn miếng thịt trong bát, cũng không động đũa.
“Chê tay em bẩn à?”
Anh chậm rãi lắc đầu, cúi đầu húp canh, vụng về giấu đi vành mắt hơi đỏ.
Thanh Thủy ngoan ngoãn chia thịt của mình cho chúng tôi.
Ba người nhìn nhau cười.
Ai bảo có huyết thống mới là người một nhà?
Tôi cảm thấy chúng tôi bây giờ chính là người một nhà.
Ăn cơm xong, tôi bắt đầu kẻ vạch, lấy mẫu, cắt vải.
Thanh Thủy thì ở bên cạnh nói không ngớt với Thẩm Thanh Sơn.
“Lúc anh cứu đứa trẻ ở hồ chứa nước, mẹ nó dẫn nó đến cảm ơn. Chị chống nạnh, giọng lớn kinh người, rất nhiều người đi làm về đều nghe thấy. Chị ấy nói: Phải nói thật lòng, nếu nhà họ Thẩm là người tốt, có lý do gì đó mới bị đưa xuống đây, thì sau này họ vẫn sẽ trở về thôi; nếu nhà họ Thẩm là người xấu, thì từ khi anh Thẩm Thanh Sơn đến làng này, chưa từng làm việc xấu, mình không biết bơi mà còn xuống nước cứu người, anh ấy cũng là người tốt. Hy vọng mọi người đừng gây khó dễ cho họ, đừng có định kiến...”
“Chị giỏi lắm anh ạ, chị biết đóng phôi đất, phôi đất xây nhà đều là do chị đóng đấy, các chú các thím các bác các đại nương trong làng đều đến giúp xây nhà, nhộn nhịp lắm...”
“Mấy đứa trẻ nhà hay ném đá vào nhà mình, bị chị xách cổ tìm đến tận nhà cha mẹ chúng, chúng không bao giờ dám đến nữa đâu...”
--- Chương 13 ---
Đêm khuya,