Năm 1979, làn gió xuân của Cải cách Mở cửa thổi khắp mặt đất.
Năm nay tôi 26 tuổi, mở một xưởng may ở tỉnh thành.
Đang kiểm tra hàng tại quầy chuyên doanh của chúng tôi trong đại lầu bách hóa thì có hai vị khách không mời mà đến.
Khương Nguyệt và một gã trùm giàu xổi khá lớn tuổi, đeo dây chuyền vàng to bự.
“Chà! Lâm Xuân Hoa, mấy năm không gặp, không ở nông thôn làm ruộng nữa à? Lên đời làm nhân viên bán hàng rồi cơ đấy?”
Khương Nguyệt không còn vẻ xinh đẹp yếu ớt khiến người ta thương xót như lúc đầu gặp mặt nữa.
Bây giờ cô ta trang điểm đậm, khoanh tay trước ngực ỷ thế h.i.ế.p người.
“Đây là chồng cô à?”
Câu hỏi bất ngờ làm cô ta nghẹn lời, sau đó liền lấy lại vẻ nghiêm chỉnh:
“Sắp rồi, chúng tôi sắp kết hôn rồi.”
Cô ta chớp chớp mắt, nụ cười trên khóe môi càng rộng hơn:
“Chậc chậc chậc! Không ngờ đấy nha, cô đúng thật là cái đồ nhà quê không có tiền đồ, nhà họ Thẩm vừa phất lên một cái là đá văng cô ngay. Cái thằng điếc đó sau này thế mà còn thi đậu đại học Bắc Kinh đấy, cô có biết không? Tôi mà là cô á, tôi nhất định sẽ giữ chặt lấy trái tim anh ta, không đến mức thảm hại thế này.”
Tôi ngước mắt lên, bật cười thành tiếng.
“Chát!!!”
Giây tiếp theo, tôi tát thẳng vào mặt cô ta một cái!
Khương Nguyệt không thể tin nổi trừng mắt nhìn tôi:
“Tôi sẽ khiếu nại cô!”
Thấy mỹ nhân trong lòng bị ức h.i.ế.p, gã giàu xổi muốn ra vẻ nên giơ tay lên định đánh trả.
Tôi tung một cú quật qua vai.
“Bộp” một cái, tên béo chếc tiệt ngã chổng vó xuống đất.
“Khương Nguyệt, không phải cô chưa từng thấy bản lĩnh của tôi, tôi khuyên cô nên cút xa tôi ra một chút.”
Khương Nguyệt tốn chín trâu hai hổ mới đỡ được gã giàu xổi dậy.
Vẫn giữ vẻ hung hăng càn quấy, lớn tiếng gào thét nhưng không dám tiến lên một bước:
“Quản lý đâu, tôi muốn khiếu nại!”
Tôi phủi phủi bụi trên tay, ra hiệu cho nhân viên bán hàng tiếp tục làm việc, đừng để ý đến bọn họ.
Quản lý vội vã chạy đến, liên thanh xin lỗi:
“Quý khách, có vấn đề gì sao ạ?”
Khương Nguyệt hống hách chỉ vào tôi:
“Cái con nhân viên bán hàng này đánh người, đuổi việc nó ngay lập tức cho tôi!!”
Quản lý nhìn thấy là tôi, liền vội vã lau mồ hôi:
“Lâm tổng, thật xin lỗi, đã làm phiền ngài rồi.”
Khương Nguyệt và gã giàu xổi ngẩn người, thốt ra:
“Lâm tổng gì cơ?”
Quản lý lau mồ hôi: “Đây là tổng giám đốc của hãng thời trang Hoa Sơn.”
Khương Nguyệt chấn động chỉ vào tôi, giọng nhọn hoắt:
“Hãng thời trang Hoa Sơn hot nhất tỉnh thành hai năm nay là của cô á?! Làm sao có thể!!! Cái đồ nhà quê như cô dựa vào cái gì mà được làm tổng giám đốc!!!”
Chẳng buồn nghe cô ta sủa bậy.
Tôi xua tay: “Giao cho anh đấy.”
Quản lý liên tục gật đầu.
Gọi bảo vệ đến tống khứ hai người kia đi.
Bảo vệ gọi điện báo:
“Lâm tổng, ngoài cổng có hai người tự xưng là bố mẹ ngài.”
Tôi lạnh lùng nói: “Không gặp.”
Nhà họ Khương không chỉ có tài diễn kịch mà bản lĩnh đeo bám như cao dán da c.h.ó cũng chẳng vừa.
Tôi ngồi trong xe, thản nhiên nhìn hai người đang đứng canh ở cổng.
Nhiều năm không gặp, họ tiều tụy đi rất nhiều.
Suy nghĩ một lát, tôi xuống xe.
Cha Khương và Mẹ Khương nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
“Xuân Hoa, những năm qua sống tốt chứ? Con trở nên xinh đẹp hơn nhiều rồi.”
Tôi nói: “Chúng ta không phải quan hệ có thể ôn chuyện cũ.”
Cha Khương có chút hoảng loạn: “Dù sao đi nữa, chúng ta vẫn là bố mẹ ruột của con mà.”
Tôi nhíu mày: “Đã đoạn tuyệt quan hệ rồi.”
Mẹ Khương ướm hỏi định nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào như sắp khóc:
“Con ơi, Dương Dương mất rồi, chúng ta chỉ còn lại mình con là con thôi.”
Tôi ghê tởm rút tay lại:
“Sao lại mất? Bị bệnh à?”
Cha Khương giận dữ mắng: “Còn không phải tại cái con sao chổi Khương Nguyệt đó sao, ở ngoài lẳng lơ câu dẫn, chọc vào đám người xã hội, Dương Dương xông lên bảo vệ chị nó nên mới bị hại chếc.”
Tôi “ồ” một tiếng.
Tôi rút từ trong ví ra 2000 đồng, ném xuống đất, giống hệt năm xưa:
“Trả lại các người 500 đồng năm đó.”
Mẹ Khương cuống quýt:
“Người một nhà làm gì có thù oán nào qua đêm?”
Ánh mắt tôi lạnh lẽo nhìn chằm chằm bà ta:
“Tôi nói lại một lần nữa, chúng ta không phải người một nhà! Tôi và các người cũng chẳng có quan hệ gì cả.”
“Nếu còn xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Nói xong, tôi quay người lên xe, nghe thấy tiếng khóc nức nở kìm nén của Mẹ Khương.
Làm thủ tục thay đổi đăng ký kinh doanh sang tên tôi tự doanh, khu nhà xưởng mở rộng quy mô.
Tôi bận tối tăm mặt mày.
Thẩm Thanh Sơn mất tích 3 năm đột nhiên từ trên trời rơi xuống, xông thẳng vào văn phòng của tôi.
Thư ký Tiểu Trương vẻ mặt hối lỗi nói: “Sếp ơi, anh ta đẹp trai quá, em không ngăn nổi!”
……
Hai chúng tôi mắt lớn trừng mắt nhỏ gần mười phút đồng hồ.
Được rồi, tôi thua.
“Anh Thanh Sơn, lâu rồi không gặp.”
Mấy năm không gặp, anh càng thêm anh tuấn.
Chiếc quần màu xanh lục quân đội, sơ mi trắng, tôn lên dáng người cao lớn vững chãi.
Da mặt tôi tôi luyện trên thương trường càng ngày càng dày, chẳng hiểu sao thấy anh nhìn chằm chằm mình, vẫn không nhịn được mà nóng bừng mặt.
Anh cười tự giễu:
“Anh em? Tôi là anh em của em à? Em cứ gọi đi.”
Tôi cứng họng, bây giờ là con trai đại lãnh đạo, tôi gọi một tiếng anh em cũng không xứng sao?
Tôi liếc xéo anh một cái:
“Thẩm Thanh Sơn, khó khăn lắm mới gặp mặt một lần, anh làm cái gì vậy?”
Anh cúi đầu lấy từ trong túi ra một xấp tài liệu đưa cho tôi.
Yết hầu chuyển động, lúc mở miệng đã không nén nổi tiếng nghẹn ngào:
“Đây là sổ tiết kiệm, nhà cửa, bằng cấp của tôi, tôi sắp về đây công tác rồi, chúng ta kết hôn đi.”
Tôi kinh ngạc đến mức miệng há to có thể nhét vừa quả trứng gà.
“Anh có bệnh à?”
Anh tháo máy trợ thính ra.
Sải bước đến trước mặt tôi, kéo chiếc ghế vào giữa hai cánh tay anh.
Giọng nói vang dội: “Chúng ta kết hôn.”
Trong ánh mắt mang theo một loại cố chấp gần như đ.i.ê.n cuồng.
Thấy tôi không nói lời nào, anh cúi xuống hôn thật sâu.
Tôi theo bản năng định đẩy ra, nhưng đột nhiên lại mất sạch lý trí bởi những giọt nước mắt của anh rơi trên mặt tôi.
Thấy tôi không còn phản kháng, anh càng thêm càn quỡn xâm chiếm.
Đúng là sắc mê tâm khiếu.
Hai người áp tai vào nhau thở dốc.
Hơi thở trong hõm cổ nóng rực như lửa đốt.
“Chúng ta kết hôn.”
Anh lặp lại một lần nữa.
Tôi thẹn quá hóa giận định đánh anh.
“Anh học ở đâu đấy? Sao mà biết hôn giỏi thế?”
Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, chợt nhớ ra lúc nãy mình vừa tháo máy trợ thính.
Tôi ra dấu lập lại câu hỏi vừa rồi.
Vành tai anh đỏ ửng như sắp nhỏ m.á.u.
“Anh đã nghĩ về chuyện đó rất nhiều lần rồi.”
Thật là chịu thua, đến tai tôi cũng nóng ran lên đến đáng sợ.
Tôi túm lấy cánh tay anh rồi cắn một cái.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai chúng tôi đều bật cười.
Anh cười lên trông thật đẹp trai.
Anh vẫn cố chấp lặp lại một lần nữa: “Chúng mình kết hôn đi.”
Chủ đề lại quay vòng về chỗ cũ.
Liệu tôi có thật sự có thể ở bên cạnh anh không?
Trong lúc tôi còn đang do dự, Thẩm Thanh Sơn đã vác bổng tôi lên vai rồi sải bước đi ra ngoài.
Tiếng quan tâm của Tiểu Trương vọng lại phía sau: “Giám đốc ơi, tối nay cô có về ăn cơm không?”
Thẩm Thanh Sơn không đeo máy trợ thính, tôi có gào thét lên cũng chẳng ích gì.
Cứ thế, anh lái xe đưa tôi đến một đại viện.
Người ở cổng mở cửa xe, đứng ngây người nhìn anh vác tôi vào trong nhà.
Tôi vùi mặt thật thấp, m.á.u dồn hết lên não.
Không sao, mất mặt trước người lạ thì chẳng đáng gì.
Giây tiếp theo, anh vác tôi thẳng vào phòng khách.
Tôi ngẩng đầu nhìn một cái, là ba Thẩm, mẹ Thẩm, Thanh Thủy, còn có hai vị trưởng bối mà tôi không quen biết.
Mọi người như bị sét đánh ngang tai, đứng hình ngay tại chỗ.
Không sao, mất mặt trước người quen thì chẳng... cái gì cơ?!
A, cái gì mà chẳng là cái gì chứ!
Trong lòng tôi khóc ròng thành một dòng sông.
Thanh Thủy vươn cổ ra rồi mới phản ứng lại: “Chị! Chị! Là chị em!”
Con bé kích động chạy lại vỗ vỗ vào người Thẩm Thanh Sơn bảo anh đặt tôi xuống.
Mặt tôi đỏ lựng như mông khỉ, mặc cho Thanh Thủy cứ treo lơ lửng trên người mình.
“Chị! Chị đi đâu thế? Hu hu hu...”
Cái con bé lớn tướng thế này rồi mà chẳng biết ngại là gì cả.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thì còn mặt mũi nào mà nói nó cơ chứ...
Tôi lúng túng đến mức tay chân không biết đặt vào đâu:
“Thưa ba Thẩm, mẹ Thẩm, chào tất cả mọi người ạ.”
Ba Thẩm đúng là bậc lãnh đạo, đã từng kinh qua sóng gió, ông là người phản ứng lại đầu tiên:
“À, Xuân Hoa đấy à, con bé này chạy đi đâu thế hả?”
Ông chỉ tay vào Thẩm Thanh Sơn rồi quát lớn:
“Anh bắt nạt Xuân Hoa làm gì? Còn ra thể thống gì nữa! Mặt mũi con gái nhà người ta để đâu hả!”
Tiếc thay, ba Thẩm đúng là đàn gảy tai trâu, cái gã này có đeo máy trợ thính đâu.
“Chúng con kết hôn.”
Lại bắt đầu rồi...