1
Tin tức ta bị Thái tử phi quất roi ngay ngày đại hôn, lại còn nhẫn nhịn cúi đầu cầu xin thay cho nàng vừa truyền ra, thiên hạ liền cười nhạo Thôi thị ta chỉ còn cái danh hão.Cơ nghiệp trăm năm của tổ tông, truyền đến đời phụ thân, vậy mà lại biến thành một con hổ giấy.
Mẫu thân khóc đến kiệt quệ, nước mắt giàn giụa:“Cùng lắm thì phụ thân con cáo lão hồi hương. Con gái Thôi gia, sao có thể chịu nổi nỗi nhục nhã ê chề như vậy?”
Phải, phụ thân chỉ cần lùi một bước là có thể giữ được ta.Nhưng phụ thân lùi một bước thì dễ, ngày sau ấu đệ muốn quay lại trung tâm quyền lực, lại khó như lên trời.
Huống chi, hai vị tỷ tỷ ở nhà chồng, vẫn cần Thôi gia làm chỗ dựa.Chúng ta không ai gánh nổi cái giá phải trả của việc lùi bước.
Đã như vậy, cớ sao ta không thuận thế mà làm?
Thái tử phi Thẩm Kim Chi xuất thân thảo mãng, là con gái của thủ lĩnh sơn tặc mà Thái tử mang về khi dẹp loạn.Bởi nàng và Thái tử tình đầu ý hợp, nên Thẩm Tự Sơn, kẻ yêu con như mạng, đã tự nguyện dẫn đám sơn tặc quy hàng.
Thánh thượng cảm khái nghĩa cử của Thẩm Tự Sơn, đặc biệt sắc phong Thẩm Kim Chi làm Thái tử phi.
Đợi đến khi Hoàng hậu từ Ngũ Đài Sơn cầu phúc hồi cung, Thẩm Kim Chi đã vì sơ suất và nôn nóng mà liên tiếp mất ba đứa trẻ.
Thái y nói thẳng, nếu Thẩm Kim Chi còn mang thai lần nữa, chỉ có nằm tĩnh dưỡng trên giường, mới có thể sinh hạ hoàng tôn khỏe mạnh.
Vì thế, khi Thẩm Kim Chi mang thai đứa thứ tư, từ Hoàng hậu cho đến cung nữ, tất cả đều dán mắt vào cái bụng của nàng.Không cho nàng xuống giường, không cho nàng ăn uống bừa bãi, thậm chí đến cả lúc nàng ngủ, cung nữ cũng phải lải nhải bên tai:“Thái y nói rồi, nương nương nhất định phải nằm nghiêng mà ngủ.”
Thẩm Kim Chi phiền đến không chịu nổi, nhân lúc không ai để ý, chui qua lỗ chó trốn khỏi phủ Thái tử.
Khó được tự do, nàng vào tửu quán ăn uống, xem hí kịch, bận rộn đến mức vui quên trời đất.Thậm chí khi tiểu thư Trần gia tung tú cầu chọn phu quân, nàng còn trà trộn vào đám đông, cố ý ném tú cầu về phía một tên ăn mày.
Đem thiên kim gả cho ăn mày, Trần gia đương nhiên không chịu nhận.Thẩm Kim Chi lại không chịu buông tha:“Tung tú cầu chọn phu, tự nhiên ai bắt được tú cầu, người đó chính là tân lang.”
Giữa lúc cãi cọ ầm ĩ, máu dưới thân Thẩm Kim Chi tuôn ra như suối.Đứa nam thai thứ tư vừa mới thành hình, cứ thế mà mất đi.
Thái y nói, Thẩm Kim Chi đời này không thể nào sinh con nữa.
Trần gia tự biết mình gây ra đại họa, lập tức quyết đoán đưa Trần tiểu thư vào chùa, mang tóc tu hành.
Hoàng hậu vừa đau lòng vừa phẫn nộ, hạ chỉ sắc phong ta làm Thái tử trắc phi.Dù Thái tử quỳ giữa trời tuyết suốt ba canh giờ, cũng không khiến Hoàng hậu thu hồi thánh mệnh.
Ngược lại, bà còn phán một câu lạnh lùng:Nếu Thái tử còn tiếp tục tùy hứng, sẽ phế bỏ ngôi vị Thái tử phi của Thẩm Kim Chi.
Hoàng hậu chọn nữ nhi Bác Lăng Thôi thị làm Thái tử trắc phi, dụng ý đã quá rõ ràng.Hoàng gia sớm đã buông tay với Thẩm Kim Chi.
Việc giữ lại danh phận Thái tử phi của nàng lúc này, chẳng qua chỉ là e ngại thiên hạ chê cười hoàng thất bạc tình.
Một Thái tử phi không thể sinh con, ta hà tất phải để trong lòng.
Bởi vậy, đêm tân hôn, khi Thái tử phi tức giận cưỡi ngựa ra ngoài,ta không những không khuyên can Thái tử đuổi theo,trái lại còn hiền thục chuẩn bị sẵn áo choàng cho bọn họ.
Cứ náo đi.Thẩm Kim Chi không gây chuyện, hoàng gia làm sao biết được giá trị của ta.
Cứ sủng đi.Thái tử nếu không bị tình cảm làm cho mờ mắt, hoàng gia làm sao có thể triệt để chán ghét Thẩm Kim Chi.
Người thừa kế hoàng thất bị một nữ nhân mê hoặc đến mất lý trí,đừng nói là Hoàng hậu,ngay cả Hoàng thượng cũng tuyệt đối không thể dung thứ cho Thẩm Kim Chi.