“Mẹ ơi! Sao chú kia nhìn y hệt tụi con vậy?!”
“Mua một tặng hai, lãi to không lỗ, chọn chú ấy luôn đi mẹ!”
Tôi cứng người tại chỗ.
Người đàn ông đó—chính là chồng cũ của tôi, Cố Yến Từ.
Anh sải bước tiến đến, ánh mắt sâu thẳm mà nguy hiểm, ngữ điệu lạnh lẽo:
“Vi phạm điều khoản hợp đồng, bồi thường năm trăm triệu tệ, em trả nổi không?”
1.
Tôi tên Lương Hạ, 28 tuổi, nghề chính là nhà thiết kế trang sức, nghề tay trái là… mẹ đơn thân.
Hiện tại tôi đang ngồi trong một quán Starbucks, đối diện là một ông chú hói đầu kiểu địa trung hải, thao thao bất tuyệt kể về ba căn hộ dưới tên mình. Trong lòng tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ:
Mình đang làm gì thế này trời ơi?
“Cô Lương à, tôi dù từng ly hôn, nhưng rất thương trẻ con đấy nhé. Cô xem, tôi còn chuẩn bị quà cho hai bé đây này.” Ông ta hào hứng lôi từ trong túi ra hai món đồ chơi bằng nhựa rẻ tiền, mặt đầy tự đắc.
Hai đứa sinh đôi ngồi cạnh tôi – Tiểu Thâm và Tiểu Mặc – đồng loạt hiện lên vẻ mặt… cực kỳ khó ở.
Tiểu Thâm, con trai tôi, thừa hưởng gương mặt lạnh lùng và cái miệng độc từ cha nó, liếc nhìn món đồ chơi rồi dửng dưng nói:
“Chú ơi, đồ chơi này làm từ nhựa kém chất lượng, có nguy cơ gây hại. Cháu đề nghị chú nên tìm hiểu về tiêu chuẩn an toàn cho sản phẩm trẻ em trước đã.”
Tiểu Mặc, con gái tôi, xinh xắn ngọt ngào nhưng tuyệt đối không dễ dụ:
“Chú ơi, sao chú ít tóc quá vậy? Cái này có di truyền không ạ?”
Mặt ông chú kia biến sắc ngay tức khắc. Tôi vội vàng cười gượng xoa dịu:
“Trẻ con chưa hiểu chuyện, mong chú đừng để bụng.”
Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ hơn ai hết — tôi đưa hai đứa đi xem mắt, thật ra là muốn tìm cho chúng một “người cha tạm thời”. Không phải tôi thực dụng, mà là cuộc sống đẩy ép. Làm mẹ đơn thân khó khăn đủ đường: trường mẫu giáo yêu cầu cả bố lẫn mẹ phải có mặt trong họp phụ huynh, còn bạn học của Tiểu Thâm từng hỏi thẳng nó: “Bố mày đâu rồi?”
Thằng bé đáp: “Bố tao đang làm nhiệm vụ mật.”
Lòng tôi như bị ai bóp nghẹt.
Khi tôi đang định kết thúc buổi xem mắt thảm họa này thì Tiểu Mặc bỗng reo lên, đôi mắt sáng rỡ, ngón tay nhỏ chỉ về phía một góc khác của quán cà phê:
“Mẹ ơi! Chú kia đẹp trai quá! Trông y chang anh con luôn nè!”
Tôi nhìn theo hướng con bé chỉ — máu toàn thân tôi như đông cứng lại trong khoảnh khắc.
Bàn bên cạnh, một người đàn ông cao ráo đang họp với vài cấp dưới ăn mặc chỉnh tề. Anh ta mặc một bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, đường nét gương mặt nghiêng nghiêng như được tạc bằng dao, đang cúi đầu xem tài liệu.
Dù chỉ là một bên mặt, tôi cũng nhận ra ngay đó là ai.
Cố Yến Từ.
Chồng cũ của tôi. Không, phải nói chính xác là người chồng theo hợp đồng trước đây.
Người đàn ông mà tôi đã dắt theo hai đứa nhỏ trốn suốt năm năm trời, đến cả trong mơ cũng không dám để anh ta bắt gặp.
Tiểu Mặc đã không kìm được, bật khỏi ghế:
“Mẹ ơi! Chú này gen tốt quá luôn! Mua một tặng hai, chốt đơn chú ấy đi!”
“Tiểu Mặc, ngồi xuống!” Tôi cuống quýt muốn kéo con bé lại, nhưng đã không kịp.
Cô nhóc nhà tôi chạy thẳng đến bàn của Cố Yến Từ, dang hai tay ôm chặt lấy đùi anh ta:
“Chú đẹp trai ơi! Chú có thiếu con không? Mua mẹ con là được khuyến mãi tụi con nè, lời to luôn á!”
Quán cà phê phút chốc rơi vào im lặng.
Cố Yến Từ chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lần lượt lướt qua Tiểu Mặc rồi dừng lại trên người tôi.
Trong đôi mắt đen sâu hun hút ấy, tôi thấy rõ từng tầng cảm xúc: sững sờ, phẫn nộ, và cả một thứ gì đó rối ren mà tôi không thể lý giải nổi.
Tôi chỉ muốn độn thổ ngay tại chỗ.
Tiểu Thâm lúc này cũng bước tới, lấy chiếc máy tính bảng ra, nghiêm túc so sánh ảnh mình với người đàn ông kia, giọng tỉnh bơ phân tích:
“Mẹ ơi, dựa theo di truyền học, khả năng người này là người cung cấp gen lên tới 99.9%.”
Ông chú đầu hói bên cạnh thì hoảng hồn:
“Cái... cái này là gài bẫy đúng không?!”
Cố Yến Từ liếc qua bằng ánh nhìn sắc lạnh.
Chỉ một cái liếc thôi, ông chú đã hồn bay phách tán, cuống cuồng bỏ chạy.
Sau đó, anh đứng dậy, từng bước từng bước tiến về phía tôi.
Đã năm năm rồi, anh vẫn cao ráo như vậy, vẫn lạnh lùng như vậy, vẫn khiến tim tôi đập thình thịch xen lẫn một nỗi sợ không tên.
“Cô Lương.” Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, giọng trầm thấp như tiếng đàn cello:
“Năm năm không gặp, quả nhiên... ‘ngạc nhiên’ không nhỏ.”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh:
“Tổng Giám đốc Cố, trùng hợp quá.”
Ánh mắt anh dừng lại trên hai đứa trẻ, rồi quay lại nhìn tôi. Khóe môi cong lên, là một nụ cười lạnh đến thấu xương:
“Ăn cắp gen của tôi xong, còn dám dẫn chúng đi tìm ‘cha mới’?”
2.