_______________________
Trâm cài tóc là này là cái cuối xuân năm ngoài, trên đường Chu Tước, hắn tặng cho nàng.
Lần đó hắn nói với nàng, “Nếu điện hạ không thích thì cứ vứt đi.” còn nói bóng nói gió chiếc đèn lồng bị nàng bỏ lại ở Tô Châu.
Tạ Trùng Tự lúc ấy do dự không thôi, nhưng vẫn mềm lòng giữ lại, hôm nay lúc Diệp Trúc thay nàng trang điểm, chọn trang sức, mở hộp ra nàng tình cờ nhìn thấy, khẽ cười, liền chọn cây trâm này.
Liếc mắt một cái đã bị Tuyên Giác nhìn ra.
Nàng cười cười, dời ánh mắt, quét về phía chư thần, thu lại nụ cười nhạt nói: "Ngồi đi.”
Huynh trưởng tạm thời khó có thể về kinh, thế lực của huynh ấy trong kinh tạm thời do nàng quản.
Tạ Trị vốn định giữa năm sẽ trở về.
Hắn ở Bách Việt hơn một năm, như được khai thông. Hắn đào kênh mương dẫn nước, sửa đổi chính lệnh, cố gắng hết sức làm cho cuộc sống của bá tánh Bách Việt được tốt hơn.
Hơn nữa hắn từ nhỏ đã được nuông chiều, dắt mèo, chơi chó, nghe hát, gặp qua đủ loại người, từ thường dân, đến quan lại, Tướng quân. Nên sau khi đến Bách Việt ngược lại rất tự do tự tại, rất nhanh đã hòa mình vào lê dân bá tánh.
Đầu hạ Tạ Sách Đạo đã muốn Tạ Trị hồi triều, nhưng dân chúng Bách Việt không cho, mọi người đổ ra đường giữ chân hắn lại, cả đoàn người dài đến mấy dặm, Tạ Trị thấy vậy thì cũng không nỡ, liền đưa thư về, hắn ở lại Bách Việt một thời gian ngắn nữa, bàn giao xong chính vụ rườm rà, cuối thu sẽ về.
Tạ Trị còn chưa kịp về kinh thì chiến sự đã nổ ra. Thế lực các nơi đều bắt đầu rục rịch. Phía Bắc có Phụ hoàng tọa trấn, vậy hắn phải canh gác phía Nam, đề phòng biên qua đang khói lửa lại có người giở trò từ bên trong.
Lo lắng không yên, gửi cho Tạ Trùng Tự một phong thư.
Trong thư gửi về, Tạ Trị hẳn là tâm tình không tốt, nhưng câu từ vẫn cố kiềm nén: "Chiêu Dương thân thể yếu, kéo dài tới mùa thu năm nay đã là không dễ, đều là do huynh cố sức cưỡng cầu. Chuyện sinh tử của nàng, ta không thể cố chấp như vậy mãi, không được gặp lại cũng không sao. Về phần môn khách trong kinh, đều giao cho muội thay huynh quản, mọi việc đều nghe theo phân phó của muội, không cần kiêng dè.”
Lúc Tạ Trùng Tự nhận được phong thư này, đã hiểu rõ tâm tư của Hoàng huynh.
Vệ Húc cố gắng chống đỡ đến bây giờ, thật đúng là vì muốn gặp mặt huynh ấy lần cuối. Giải khúc mắc trong lòng huynh ấy.
Vị chiến thần Đại Lương không sợ trời không sợ đất này lúc cuối đời lại sợ nghiệp báo, sợ nghiệp báo của nàng lại ứng lên đầu Hoàng huynh, giống như Chu Lãng năm đó, vì thế tỷ ấy kiền trì vì Hoàng huynh chống đỡ đến tận bây giờ.
Cho dù Tạ Trùng Tự nhiều lần khuyên nhủ, hông cần cưỡng ép như vậy. Nhưng lần nào Vệ Húc cũng chỉ cười cười, thổi một hơi lên tấm kính, lưu lại một khoảng sương mờ, sau đó tiện tay vẽ một mặt trời, tiếp đó là một mặt trăng, thuận miệng nói: “Ta nguyện ý.”
Sau này Tạ Trùng Tự không quản nhiều nữa, nàng còn đang bận rộn thu thập môn khách của Hoàng huynh, lúc đầu tất nhiên sẽ có người không phục, Ôn Viễn liền hòa giải. Lời Ôn Viễn cũng không trấn áp được bao lâu, lúc sau lại không phục, bị Tạ Trùng Tự sửa trị một trận nên thân, lúc này đám người này mới nhận thức được, vị điện hạ được sủng ái luôn ở sâu trong cung này không phải hạng người dễ chọc, lúc này mới ngoan ngoãn lại.
Bởi vậy, tất cả mọi người ở đây tuy cung kính nhưng đều có chút thận trọng, vẫn là Ôn Viễn phá vỡ trầm mặc, nói: "Khụ, thỉnh cầu của Cố tướng điện hạ cũng biết, bệ hạ còn đang cân nhắc, nhưng... Nhị, Tam hoàng tử có lẽ đã kết minh, lời thỉnh cầu trong triều ngày rất nhiều."
Tạ Trùng Tự "A" một tiếng. “Xin hòa?” Có lẽ do Tạ Trùng Tự nhướng mày, ý cười bên môi ẩn chứa lửa giận, Ôn Viễn cũng nghẹn lại, không nói tiếp.
“Đúng, thỉnh hòa." Tuyên Giác thấy thế, nhẹ giọng tiếp tục nói.
“Bốn mươi năm trước Tề-Yến đánh nhau một lần, quân ta đại bại, phải cắt hơn mười tòa thành trì. Từ đó về sau, sĩ khí quân ta luôn bị áp chế. Hơn nữa quân đội Đông Yến từ trước đến nay đều hung ác, sau trận tranh ngôi, nội cảnh Đông Yến chém giết một trận, huyết khí vẫn chưa tan, bây giờ Đông Yến lại nhất trí đối ngoại, ai nấy đều liều mạng không muốn sống. Ngoại trừ Tiểu Thích tướng quân độc thủ Thương thành chưa bại, thì các lộ quân biên phòng khác đều là thắng ít bại nhiều. Cũng không phải là dấu hiệu tốt. Chắc hẳn quan viên trong triều lo lắng quân ta lại đại bại lần nữa, mới thỉnh nghị hòa.”
Hắn chỉ nói sự thật, lời nói cũng rất khách khí. Nhưng mấy người phái chủ hòa đang ngồi ở đây lại bị mấy câu này của hắn nói cho không ngóc đầu lên được.