__________
Rượu đêm qua nàng uống là rượu gạo do khách đ**m tự ủ, ban đầu nhấm nháp thì chỉ thấy vị dịu ngọt, nàng còn tưởng rượu không nặng nên đã uống kha khá. Nào ngờ rượu ngấm từ từ, sau khi trở về phòng mới phát huy công lực.
Tạ Trùng Tự uống rượu xong không gây chuyện, càng không đập phá chửi bới người. Ngày trước mỗi khi nàng say đều được Tuyên Giác chăm sóc, chàng lại chẳng nhắc tới những chuyện đã xảy ra, vậy nên Tạ Trùng Tự quả thực không biết trạng thái sau khi say của mình.
Trong lòng nàng nơm nớp, chỉ sợ lúc không tỉnh táo lỡ miệng hoặc làm ra chuyện gì đó thiếu đạo đức...
Lỡ miệng còn đỡ, cùng lắm thì nàng cũng chỉ nói ra những ai oán đau thương của kiếp trước mà thôi, dẫu sao Tuyên Giác cũng chẳng hiểu.
Còn những hành vi thiếu đạo đức... Ôi thật không dám tưởng tượng.
Nàng đành cười trừ rồi vội vã bỏ tay áo chàng ra: “Xin lỗi, xin lỗi nhé”.
Tạ Trùng Tự âm thầm quan sát Tuyên Giác, nhìn từ vành tai, cổ rồi tới sườn mặt xem có dấu vết gì khả nghi hay không.
Bỗng, trái tim nàng hẫng một nhịp.
Khóe miệng Tuyên Giác hơi sưng đỏ, kết hợp cùng mái tóc dài xõa tung, trông chàng lúc này hệt như một “cô nương” vừa bị người ta chà đạp. Ánh mắt của vị “cô nương” đó lúc này đây sáng lấp lánh, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
Tạ Trùng Tự nhìn kỹ thêm ba bốn lần, sau đó trái tim như rơi bịch xuống đất... Nàng quả thực không nhìn nhầm. Vết thương trên khóe môi Tuyên Giác kia không thể nào là do chàng tự cắn được!
Tạ Trùng do dự cất tiếng thăm dò: “Cái đó... đêm qua ta uống quá chén, không làm gì hay nói gì mạo phạm thất lễ chứ?”
Tuyên Giác nhìn lướt qua nàng rồi mới mở miệng: “Không có”.
Chàng đứng lên rồi tiếp tục nói: “Sau khi điện hạ về phòng thì ngủ luôn. Ta xuống dưới lầu kêu người chuẩn bị bữa sáng đây, ta sẽ hỏi thăm hành trình của phu thê Lâm Mẫn. Chúng ta phải mua xe đổi ngựa mất một ngày để không lên đường cùng thời điểm với bọn họ”.
Tạ Trùng Tự: “...”
Nàng ấp úng nhận lời, đợi Tuyên Giác đi khỏi mới dùng nước lạnh tạt lên mặt, cố gắng nhớ lại chuyện đêm qua. Vài mảnh ký ức vụn vỡ hiện lên trong tâm trí nàng...
Hai cánh môi dính lấy nhau, ánh mắt kìm nén không biết là giận dữ hay kinh hãi của Tuyên Giác…
Đầu Tạ Trùng Tự đau như búa bổ, cả ngày đều tránh mặt chàng. Lâm Mẫn ngày trước từng một thời phong lưu nên vừa nhìn đã nhận ra có gì đó không đúng, hắn nháy mắt rồi áp sát lại gần Tạ Trùng Tự hỏi thăm: “Sao vậy? Cãi nhau với phu nhân à?”
Tạ Trùng Tự mặt không cảm xúc: “Say rượu nói nhảm nên bị phạt quỳ trên ván giặt cả đêm”.
Lâm Mẫn tặc lưỡi, không ngờ một người trông có vẻ dịu dàng, nhu thuận lại có thể nghiêm khắc tới thế. Suy cho cùng phu nhân nhà mình vẫn tốt hơn, tuy miệng lưỡi có hơi ngoa ngoắt nhưng tâm địa lại mềm mỏng.
Nghĩ tới đây, hắn vội vã chỉnh chang lại quần áo rồi nghênh ngang chạy đi tìm phu nhân của mình. Trước khi đi còn không quên vỗ vai Tạ Trùng Tự: “Đàn ông cần phải biết dỗ dành thê tử của mình, khi ra ngoài thì phải hộ tống, khi có mệnh lệnh thì nghe theo, khi được ra chỉ thị thì phục tùng, nói trắng ra thì là chờ đợi, cam chịu và nhẫn nhịn. Đừng cố cãi làm gì, đợi các nàng ấy vui trở lại là ổn thôi!”
Tạ Trùng Tự; “…”
May mà sau hai ngày nghỉ ngơi, phu thê hai người đã khởi hành nên Lâm Mẫn không còn cơ hội truyền thụ thứ gọi là “tam tòng tứ đức” mà tự bản thân hắn khám phá ra cho nàng nữa.
Ngày thứ hai sau khi hai người bọn họ rời khỏi, Tạ Trùng Tự cũng bắt đầu chuẩn bị hành trang lên đường. Nàng mua hai con ngựa chứ không dùng xe ngựa nữa, mái tóc dài buộc cao, thay một bộ trang phục thoải mái, hóa trang thành một vị thiếu niên lang ngao du giang hồ.
Hiện tại đã vào cuối tháng mười, vết thương trên người Tuyên Giác đã sắp khỏi hẳn, không cần ngồi xe nữa. Chàng đổi sang nam trang, quay trở về với dáng vẻ xuất chúng, phong quang tế nguyệt của công tử thế gia ngày trước.
Tạ Trùng Tự quét mắt sang một cái rồi vội nhìn đi nơi khác, tâm trí rối như tơ vò.
Cảm xúc quả đúng là thay đổi theo tình thế.
Lúc ở trong cảnh tan thương khốn cùng, lòng người dễ dao động, cáu bẳn và hằn học. Còn khi thái bình thịnh thế, trái tim con người ta lại trở nên dịu dàng hơn, có thể bao dung với những điều không suôn sẻ.
Hết thảy mọi thứ trong kiếp trước đều do hoàn cảnh cùng mâu thuẫn gây ra, Tạ Trùng Tự hiểu, nàng cũng tách biệt rõ kiếp trước và kiếp này. Mọi ân oán trong kiếp trước đều đã tan biến, đâu thể mang theo nỗi hận đi tới ngày hôm nay.
Nhưng nàng vẫn phần nào cảm thấy nao núng, nàng sợ. Nỗi sợ mà chỉ cần nghĩ tới thôi cũng phát run lên.
Thứ nhất, nàng sợ Tuyên Giác không thể làm quan, đi lên vết xe đổ của tiền kiếp; thứ hai, nàng sợ tình cảm một khi đã không còn, tất cả những điều tươi đẹp trước đó đều sẽ vỡ tan; thứ ba…
Nói ra thì cũng buồn cười, nàng ấy à, cho tới tận khi nhìn thấy bức tranh đó mới dám tin rằng Tuyên Giác thật sự yêu mình.
Trong tranh, nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa đỏ, tay giương cung nhắm bắn một con nai, lạc khoản đề “Thái Nguyên năm thứ năm – Giác vẽ”. Bức tranh được vẽ trước khi các đại gia tộc rơi đài hai tháng. Khi nàng tìm thấy nó thì đã là mười năm sau.
Tình cảm trong suốt mười năm đằng đẵng được giấu kín trong bức tranh phủ kín bụi bặm. Nàng chẳng hỏi, chàng cũng chẳng nhắc đến. Tấm lòng vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu nhưng chẳng ai dám tin.
Thứ ba, trong nàng đã không còn tồn tại thứ cảm xúc sôi trào như ngày đó, bất chấp tất cả để tiếp cận một người. Nếu nàng không chủ động, hai người bọn họ đâu thể ở bên nhau.
Thứ tình cảm được vun đắp trong thời gian dài và sự ái mộ nồng cháy thời niên thiếu khác biệt quá lớn. Trong tim nàng vẫn còn tình yêu, nhưng quả thực không còn dũng khí để theo đuổi nó nữa. Vậy nên chi bằng cứ như hiện tại, quân tử chi giao, không cần lo lắng sẽ mạo phạm tới chàng.
Mang theo suy nghĩ này, cử chỉ cùng lời nói của Tạ Trùng Tự trở nên cẩn trọng hơn, lúc nào cũng đắn đo do dự, khác xa với dáng vẻ thẳng thắn cởi mở mọi ngày.
Tuyên Giác không hé môi nửa lời, cũng không biết chàng đang nghĩ gì.
Khi sắp tới Tô Châu, hai người ghé vào một quán trà ven đường nghỉ chân, chàng cất tiếng hỏi: “Sư huynh và sư tỷ của nàng làm việc có đáng tin không?”
Đúng lúc này tiểu nhị bưng trà tới, chàng dùng mu bàn tay thử nhiệt độ, thấy độ ấm vừa phải thì rót trà vào chén rồi đẩy tới trước mặt Tạ Trùng Tự: “Sao vẫn chưa thấy bọn họ”.
Tạ Trùng Tự ngẫm nghĩ một hồi sau đó thành thực nói: “Không đáng tin, nhưng nếu có cơ hội ra ngoài thì họ sẽ không bỏ lỡ, khi hai chúng ta trôi theo dòng nước từ thành Dương Châu tới Đông Trang, ta không để lại ký hiệu, có lẽ sư huynh sư tỷ sẽ mất thời gian tìm kiếm”.
Tuyên Giác gật đầu, bưng ly trà lên nhấp một ngụm: “Nếu vậy, sau khi tới Tô Châu nàng có dự định gì? Người của Tề gia đa số đều làm quan chứ không kinh doanh như Sở gia, bọn họ làm việc vô cùng cẩn trọng, sẽ không dễ dàng để lại sơ sót. Sống giữ mình mấy chục năm nay, cả trong lẫn ngoài đều trong sạch”.
Nếu không thì Tuyên gia đã chẳng giao du cùng bọn họ.
Tạ Trùng Tự hiểu rõ điều này.
Sau ngày rơi xuống nước, hai người đã thảo luận về đám thích khách và trận hỏa hoạn đêm đó. Ở thành Dương Châu, dám hành động một cách lộ liễu bất chấp hậu quả như vậy thì chỉ có Sở gia mà thôi. Sau cuộc nói chuyện với binh lính canh giữ cổng thành thì suy đoán này càng được chứng thực hơn.
Sở gia mượn tay của đủ hạng người để làm những việc ác độc mà không sợ bị liên lụy, nếu so sánh thì Tề gia ở Tô Châu có chừng mực hơn rất nhiều.
Có thể vì gia huấn đã dạy “mãi trung thành như buổi ban sơ”, hoặc cũng có thể vì gia tộc mang họ trùng với quốc hiệu, lo sợ không cẩn thận sẽ khiến chữ “Tề” bị vấy bẩn nên luôn hành xử cẩn trọng. Bọn họ đúng là chẳng có gì để điều tra.
Nhưng vẫn có ngoại lệ.
Tạ Trùng Tự đặt ly trà xuống, mặt không cảm xúc mở miệng: “Khoảng thời gian trước Tam ca từng điều vài người của Tề gia vào kinh, lấp đầy vào những chức vụ còn trống, có vẻ như rất xem trọng. Chàng nói xem, Tề gia phải chăng đã mang theo tâm tư gì đó mà qua lại với huynh ấy?”
Tuyên Giác hơi sững lại.
Có Tạ Trị làm nền, Tam hoàng tử Tạ Ôn có thể nói là một người biết tiến biết lui, chiêu hiền đãi sĩ, có danh tiếng không nhỏ trong triều. Những kẻ nắm giữ quyền thế nảy sinh tâm tư muốn phò tá hắn lên ngôi âu cũng chẳng có gì lạ.
Ở kiếp trước Tề gia quả thực có ý định này nhưng được che giấu rất kỹ, Tam hoàng tử điều động người nhưng cũng không trực tiếp ra mặt mà giao cho thuộc hạ dưới trướng, chờ đợi thời cơ để leo lên, như vậy cả hai bên đều có lợi.
Nhưng sao Nhĩ Ngọc lại biết? Tạ Trị nói với nàng ư?