__________
Tạ Trùng Tự vừa tỉnh nên các giác quan vẫn còn trì trệ, mắt tai miệng mũi như thể không phải là của mình nữa, ngay cả khi nước ấm chảy qua yết hầu cũng chỉ có một chút cảm giác, nhẹ tựa lông hồng quét qua.
Đối phương đã nói gì đó nhưng nàng nghe chẳng rõ, chỉ có thể nhắc lại: “Sư tỷ, ta không nghe thấy gì, tỷ cứ đưa nước cho ta cái đã.”
Cốc nước cuối cùng cũng nằm trong tay nàng.
Lòng bàn tay cảm nhận được hơi ấm, quả nhiên tứ chi lập tức hồi phục.
Tạ Trùng Tự nhấp môi uống thêm mấy ngụm nước cho thông họng, hỏi: “Ta đã ngủ mấy ngày rồi?”
“Một ngày.” Cốc nước uống xong bị lấy đi, người đó dùng ngón tay viết vào lòng bàn tay nàng hai chữ này.
Tạ Trùng Tự “a” lên một tiếng, mày chau mặt ủ: “Sao không ngủ liền một lúc bốn năm ngày, đợi hồi phục hẳn mới tỉnh lại cơ chứ?”
Mắt không nhìn được tai không nghe rõ, thật sự rất bất tiện.
Tuyên Giác đứng ở một bên lặng lẽ nhìn nàng, không nhắc lại câu “Giang sư tỷ đi ra ngoài rồi” mà ban nãy mình đã nói nữa.
Giang Châu Tư phải đi hái vài vị thuốc để đề phòng Tạ Trùng Tự xảy ra bất trắc. Hơn nữa con vẹt màu hồng đó của nàng ấy cũng đã bị cảm, liên tục hắt hơi, giúp nàng ấy nói vài câu mà như sắp tắt thở, nó cũng cần phải uống thuốc.
Mấy ngày nay Tạ Trùng Tự đều ở trong sơn trang Trường Dương, nơi này có những căn phòng nghỉ yên tĩnh xây dựa vào núi, thi thoảng lại có tiếng chim hót líu lo, vừa thanh tịnh vừa yên bình.
“Trời sáng rồi sao? Muội muốn ra ngoài phơi nắng.” Tạ Trùng Tự bỗng mở miệng, “ở trong phòng bí bách quá”.
Trên người nàng đang mặc chiếc váy trắng đơn giản do sơn trang chuẩn bị, mái tóc dài chưa được vấn lên mà đang xõa tung trước ngực, trông rất mỏng manh yếu đuối. Cánh môi trước nay vẫn luôn hồng hào tươi tắn thì nay có chút nhợt nhạt, thần sắc ốm yếu.
Ánh nắng chiều ấm áp chiếu lên hành lang dài và góc mái hiên, mảnh sân tắm mình trong cơn gió êm dịu sau cơn mưa bụi. Tuyên Giác rời mắt khỏi Tạ Trùng Tự, đi đến trước cửa gỗ xem xem nhiệt độ ngoài trời ấm hay lạnh, sau đó chàng trở lại, viết lên tay Tạ Trùng Tự: “Được.”
Các quý nhân khi tới đây thường sẽ tự mang theo nô bộc, thế nên người làm ở sơn trang Trường Dương không nhiều, nhưng ai cũng đều nhanh tay lẹ mắt.
Thị nữ đứng bên cạnh định tiến lên giúp Tạ Trùng Tự mặc áo và buộc tóc nhưng bị Tuyên Giác cản lại: “Ngươi đi lấy cháo tới đây, nhớ mang theo chút đường”.
Sau khi thị nữ hối hả rời khỏi, Tuyên Giác lấy chiếc áo khoác và khăn lông treo trên giá xuống khoác lên người Tạ Trùng Tự, rồi chàng dùng dây lụa buộc mái tóc nàng lại, ôm vào hai bên má.
Tạ Trùng Tự ngoan ngoãn mở rộng hai tay để chàng giúp mình sửa soạn, đôi mắt nàng tạm thời mất đi tiêu cự, như bị một lớp sưng mù che phủ.
Tuyên Giác không nhịn được, sau khi buộc tóc cho nàng xong, chàng cúi người đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc nàng.
Tạ Trùng Tự chớp mắt, cười nói: “Sao vậy, bên ngoài lạnh lắm ư?”
“Không lạnh, ánh nắng rất đẹp, gió cũng nhỏ.” Tuyên giác nhẹ giọng nói, “nhưng ta sợ nàng lạnh thôi.”
Nói vậy nhưng chàng lại viết lên tay Tạ Trùng Tự chữ “ừ”. Chàng dắt nàng đi dưới mái hiên, đi tới nơi có ánh nắng soi chiếu, người hầu đã chuẩn bị sẵn vài chiếc ghế có bọc đệm để hai người ngồi.
Người hầu cảm thấy hai người trước mặt này có dung mạo quá đẹp, khi ngồi sát cạnh bên nhau trông càng hút mắt, không biết vị tiểu thư này mắc bệnh gì mà mắt mù tai điếc, hai người bọn họ có quan hệ gì.
Phu thê ư?
Hay là vị hôn thê, vị hôn phu?
Nhưng nghe nói hai vị công tử của Tuyên gia đều chưa có hôn phối.
Hắn mải mê nghĩ ngợi, nửa quỳ trước bậc thềm hành lang giúp người thị nữ dọn đồ ăn lên bàn, không nhịn được mà ngẩng đầu lên quan sát hai người, lúc liếc qua Tuyên Giác, hắn bất chợt bị sự chiếm hữu trong đôi mắt chàng làm cho ngây ngẩn.
Chỉ một giây không để ý, chiếc đũa bạc trong tay tên người hầu rơi xuống dưới đất, hắn hoảng hốt nhặt lên rồi đi đổi một đôi mới, khi trở lại, Tuyên Giác đang khoan thai bỏ đường vào cháo, chàng không trách móc hắn mà chỉ khẽ hất cằm, ra hiệu cho hắn để đũa trên bàn là được.
Dường như ánh mắt điên cuồng, cố chấp khi nhìn Tạ Trùng Tự ban nãy chỉ là ảo giác.
Tên hầu sợ hãi lui xuống, còn không quên kéo theo người thị nữ định tiến lên hầu hạ lui xuống theo.
Trong đình lúc này chỉ còn lại hai người, chuông gió trên hành lang bị gió thổi phát ra những tiếng đinh đang lanh lảnh, giống như như ở phủ công chúa năm đó.
Dưới mái hiên trong phủ công chúa cũng được treo loại chuông gió để cầu phúc, cầu bình an giống như này.
Năm đó, khi hai thiếu niên tới từ Giang Nam tươi cười bước vào phủ công chúa, chiếc chuông đồng cũng ngân vang trong gió như vậy.
Nhĩ Ngọc tới hoàng lăng ở ngoại ô tế tổ, mất mấy ngày mới trở về.
Không biết là tên quản gia nào không hiểu chuyện, hay là đã nhận ân huệ từ ai đó nên đã nghênh đón hai người đó vào phủ.
Tuyên Giác không vui nhưng chàng chẳng để tâm, cũng chẳng bàn luận, chỉ bàng quan mặc kệ.
Khoảng thời gian đó Tạ Trùng Tự say mê cầu đồng tâm, nàng đã thu thập ngà voi về để khắc nhưng vẫn không vừa ý. Tuyên Giác đích thân ra tay thử khắc xem sao, cầu đồng tâm hay còn gọi là cầu quỷ công, bên trong có rất nhiều lớp xếp chồng lên nhau, chế tác tinh xảo, đòi hỏi tay nghề vô cùng cao.
Đang mải mò mẫm thì có kẻ tới làm phiền, dù có là thánh nhân thì cũng sẽ bực bội, chàng lạnh lùng ngước mắt lên nhìn hai kẻ đó.
Hai thiếu niên lang một áo đỏ một áo xanh, mặt mũi đều rất đẹp, thậm chí người áo xanh còn có phong thái vài cử chỉ giống chàng tới sáu phần.
Có thể thấy kẻ dâng chúng lên đã bỏ biết bao tâm tư.
Tuyên Giác lạnh nhạt cất tiếng: “Không hoan nghênh, tiễn khách”.
Hạ nhân trong viện nghe thấy lời này thì khách khí mời hai người đó ra về, thiếu niên áo đỏ nghiêng đầu nở nụ cười: “Ôi chào, sau này chúng ta sẽ cùng hầu một chủ, vị huynh đệ này xấu hổ gì chứ? Ta…”
Thanh niên áo xanh đứng bên cạnh giữ hắn lại, vẻ mặt người này biết giữ kẽ hơn rất nhiều: “Ngày khác chúng ta tới chào hỏi sau”.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, hai người này vẫn cứ đi tới trước mặt Tuyên Giác. Tuyên Giác cảm thấy kỳ lạ nhưng lại chẳng nói gì, chỉ căn dặn hạ nhân không được để hai người họ tới gần chàng.
Tới ngày thứ tư, thiếu niên áo đỏ cố tình tới kiếm chuyện, làm vỡ nát quả cầu đang khắc dở của chàng.
Tuyên Giác cụp mắt không nói gì, thiếu niên áo đỏ lại “ôi chao” lên một tiếng rồi nói: “Không cẩn thận. Ngày khác sẽ đền cho ngươi một cái nhé”.
Thanh niên áo xanh vội vàng đi tới, kéo tên áo đỏ lại rồi định nói lời xin lỗi. Lúc này, Tuyên Giác bỗng nhiên mở miệng: “Lui xuống hết đi”.
Lời này là nói với hạ nhân.
Sắc mặt đám hạ nhân mỗi người một vẻ, có người không nhịn được, cau mày định giúp Tuyên Giác đuổi người.
“Lui hết đi, ta có vài lời muốn nói với hai người bọn họ.” Tuyên Giác nhắc lại.
Đám hạ nhân lúc này mới lũ lượt lui ra khỏi cửa viện.
Đến khi trong sân không còn ai, thiếu niên áo đỏ vươn vai ưỡn người, ngồi phịch xuống bên cạnh Tuyên Giác, rồi tự nhiên như không tự rót một chén trà cho mình.
Tuyên Giác khẽ cười một tiếng: “Ngày khác đền cho ta một cái? Ngươi biết khắc sao?”
“Đâu có biết.”
“Thế ngươi định mua đền cho ta?”
“Ta không có tiền, vừa mới chuộc thân xong”.
Tuyên Giác lại hỏi: “Vậy ngươi định lấy gì đền cho ta? Dùng hai chân của ngươi ư? Hay là đầu?”
Nụ cười của thiếu niên áo đỏ lập tức cứng lại, khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy Tuyên Giác không hề nói đùa. Chàng thực sự muốn chặt chân hoặc lấy mạng hắn.
Hắn đột nhiên hiểu ra, tại sao đám người ở Giang Nam lại nhất định phải lôi kéo bằng được tên con trai của tội thần này.
Lúc hắn còn đang sững sờ, Tuyên Giác bỗng chuyển chủ đề: “Tìm ta có việc gì?”