Chị Vương cúi xuống nhặt tờ giấy lên, liếc nhìn một cái liền hít sâu:
“Tiểu Vũ, cái này… cái này là sao đây?”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh:
“Không sao đâu ạ, chắc đùa ác ý thôi.”
Vừa về tới nhà, tôi lập tức gọi cho Trần Hạo Nhiên.
Giọng anh ta vang lên qua điện thoại, nhẹ nhàng đầy ấm áp:
“Vợ à, nhớ anh rồi à?”
Tôi cố nén cơn tức giận:
“Trần Hạo Nhiên, anh đang ở đâu?”
“Ở khách sạn chứ đâu. Mai có cuộc họp quan trọng, anh đang chuẩn bị tài liệu. Mà sao em nghe có vẻ lạ lạ vậy?”
Tôi hít sâu một hơi:
“Không có gì đâu, anh làm việc đi.”
Tắt máy, tôi lập tức tra cứu thông tin đăng ký kết hôn trên hệ thống của Cục Dân chính.
Kết quả hiển thị:
Trần Hạo Nhiên – Đã kết hôn – Vợ: Tô Uyển Thanh.
Còn thông tin của tôi: Tình trạng hôn nhân: Chưa kết hôn.
Thì ra ba năm nay, tôi chưa từng là vợ hợp pháp của anh ta.
Tôi nhớ lại hôm đi đăng ký kết hôn ba năm trước, Trần Hạo Nhiên nói cần về lấy sổ hộ khẩu, bảo tôi đợi ở cửa Cục Dân chính.
Tôi chờ nửa tiếng, anh ta quay lại nói hôm đó người đông quá, không làm được, hẹn hôm khác quay lại.
Hôm sau, anh ta đưa cho tôi một cuốn “giấy kết hôn”, tôi lúc đó quá xúc động nên không để ý kỹ.
Giờ nghĩ lại, cuốn đó hoàn toàn là giả.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat của Trần Hạo Nhiên:
“Vợ ơi, anh vừa chuyển tiền sinh hoạt cho em rồi, nhớ ăn uống đầy đủ nhé.”
Số tiền chuyển: 3.000 tệ.
Tôi cười lạnh.
Ba năm nay, anh ta mỗi tháng đều đưa tôi 3.000 tệ, nói là để rèn luyện năng lực quản lý tài chính cho tôi.
Trong khi cửa hàng quần áo đứng tên tôi, mỗi tháng lãi ròng hơn 150.000 tệ.
Tôi vẫn ngỡ anh ta thật lòng muốn tôi tiến bộ. Bây giờ mới hiểu – tôi chỉ là một bảo mẫu không công.
Ba năm qua, tôi làm hết việc nhà, còn chăm sóc mẹ anh ta khi bà ốm.
Trong khi vợ hợp pháp thật sự – Tô Uyển Thanh mới là người sống như phu nhân giàu sang.
Tôi mở máy tính, bắt đầu tra cứu thông tin về Tô Uyển Thanh.
Tô Uyển Thanh, 28 tuổi, giám đốc marketing của một công ty nổi tiếng, lương hàng năm lên đến hàng triệu.
Trên mạng xã hội của cô ta, toàn là hình ảnh túi hiệu, xe sang, nhà hàng đắt đỏ.
Trong vài tấm ảnh, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc – Trần Hạo Nhiên.
Vị trí ảnh chụp cho thấy đó là một nhà hàng cao cấp gần nhà tôi.
Vậy mà hôm đó anh ta nói phải tăng ca, không thể về ăn tối với tôi.
Tôi tiếp tục xem ảnh, cho đến khi phát hiện một điều khiến tôi kinh hoàng.
Chiếc nhẫn kim cương trên tay Tô Uyển Thanh… giống hệt với chiếc nhẫn tôi đang đeo.
Chúng tôi… lại đeo cùng một kiểu “nhẫn cưới”.
Bụng tôi quặn lên.
Ba năm qua, tôi như một con hề bị họ đùa giỡn, lừa gạt từ đầu đến cuối.
Điện thoại lại vang lên – Trần Hạo Nhiên gọi.
“Vợ ơi, mai anh về rồi, em muốn ăn gì? Anh mang về cho.”
Tôi bình tĩnh lạ thường:
“Trần Hạo Nhiên, mình nói chuyện đi.”
“Sao thế? Lại muốn xin tiền tiêu vặt hả? Anh vừa chuyển mà?”
“Không phải vì tiền.”
“Vậy là gì? Em dạo này lạ lắm đấy.”
Tôi nhìn bản sao giấy đăng ký kết hôn trong tay, nhẹ nhàng hỏi:
“Em muốn hỏi anh… Tô Uyển Thanh là ai?”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng.
Vài giây sau, giọng anh ta vang lên, có phần hoảng loạn:
“Em… em biết tên cô ấy từ đâu?”
“Vậy là anh thừa nhận rồi?”
“Lâm Vũ, nghe anh giải thích đã…”
Tôi lập tức tắt máy.
Anh ta gọi lại ngay, tôi tắt nguồn.
Tôi đi ra ban công, châm một điếu thu//ốc.
Tôi không h//út thu//ốc, nhưng hôm nay… tôi muốn thử.
Trong làn khói lượn lờ, tôi nhớ lại từng khoảnh khắc của ba năm qua.
Trần Hạo Nhiên thường xuyên đi công tác, một tháng về nhà chưa đến mười ngày.
Anh ta không bao giờ cho tôi đến công ty, nói là quy định nội bộ.
Bạn bè của anh ta – tôi chưa từng gặp một ai, bảo là bận quá không tụ tập.
Chúng tôi chưa từng về quê anh, anh ta nói cha đã mất, chỉ còn mẹ.
Giờ nghĩ lại, mỗi lời nói dối đều vụng về, vậy mà tôi vẫn ngu ngốc tin tưởng.
Có thể là vì tình yêu khiến người ta mù quáng.
Cũng có thể là tôi quá ngây thơ.
Nhưng giờ, mọi thứ đã chấm dứt.
Tôi cầm điện thoại, gọi cho bạn tôi – luật sư Trương Bình.
“Chị Bình, em muốn hỏi một vấn đề pháp lý.”
“Tiểu Vũ? Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?”
“Nếu một người đàn ông kết hôn với hai người phụ nữ cùng lúc, có bị coi là tội danh trọng hôn không?”
“Đương nhiên là có! Đây là tội hình sự, bị truy tố và có thể ngồi tù. Em gặp chuyện này à?”
“Em muốn khởi kiện Trần Hạo Nhiên vì tội trọng hôn.”
Trương Bình im lặng vài giây:
“Em chắc chứ? Chuyện này mà làm lớn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của em đấy.”
“Em chắc chắn.”
Giọng tôi kiên quyết đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
“Chị Bình, chị giúp em được không?”
“Dĩ nhiên rồi. Mai em mang tất cả bằng chứng đến văn phòng chị, mình sẽ bàn kỹ hơn.”
Tắt máy, tôi cảm thấy lòng nhẹ hẳn.