Ta vòng quanh hai lượt, rốt cuộc lại dừng bước cạnh Phó Yến Tu,ngẩng đầu, hơi bối rối nói:
“Công tử, ta không chọn được.”
Hắn cúi mắt nhìn ta, ánh nhìn lạnh đến mức lặng sóng,rồi khẽ cười nhạt:
“Thế thì khỏi chọn.”
Ta: “…”
Đúng lúc ấy, tiểu đồng dắt tới một con ngựa ô nhỏ, dáng mảnh nhưng nhanh nhẹn.Con ngựa cúi đầu cọ vào lòng bàn tay ta, đôi mắt đen láy long lanh, ngoan ngoãn đến lạ.Ta càng nhìn càng thích, khẽ hỏi, giọng pha chút mừng rỡ:
“Công tử đã chọn sẵn cho ta từ trước rồi sao?”
Hắn không đáp, chỉ lặng lẽ nhận dây cương từ tay tiểu đồng,giọng trầm thấp mà bình thản:
“Lên thử đi.”
Bên ngoài trường đua vẫn còn người tụ hội, ta chỉ có thể đi vòng quanh khoảng sân nhỏ cạnh chuồng ngựa.Phó Yến Tu suốt buổi thay ta dắt ngựa, lặng lẽ không một lời.Ta cũng im lặng nhìn lưng hắn, suy tư rối bời như tơ mây.Phó Yến Tu người ấy, lúc nào cũng khắc ghi lời ta, ban cho ta những ân cần mà người khác khó tìm, lại cứ lặp đi lặp lại đẩy ta ra xa.
Hắn là người lạnh lùng, hành sự có chừng mực. Nếu thực lòng muốn nuôi ta như một đệ, vậy sao còn làm những lời làm những cử chỉ dễ sinh hiểu lầm đến vậy, khiến lòng ta rối loạn?Ta không cam tâm chịu phận, không muốn ngồi nhìn hắn tương lai lấy vợ sinh con rồi ngày một xa rời ta.
Nhìn con ngựa dưới mình, tay tự dưng siết chặt cương.Ta không muốn chơi theo lộ trình chậm rãi nữa, muốn đánh một canh bạc…phó mặc cho số mệnh, chỉ mong liệu có một chút tình nam nữ trong tim hắn hay không.
Xuống ngựa, Phó Yến Tu đưa tay ra đỡ. Ta nắm chặt lấy, cố ý không buông:“Ta có thể đem con ngựa này về phủ chứ?”
Hắn kéo ta vào trước, giọng lạnh mà không lạnh:“Tuỳ nàng.”
Từ khi có con ngựa, ta không đi xe ngựa mà thường dẫn ngựa ra phố.Gần đây Phó Yến Tu quả thật bận việc, không có thời gian đưa đón ta đến chỗ luyện võ, cũng không thể mỗi ngày theo dõi ta.
Tề Chi Hằng thấy vậy sốt ruột còn hơn ta, dạy ta cũng không chuyên tâm nữa:“Người ta bảo gái rượt trai như vải ngăn, ta thấy tiến độ cô còn thua ta.”
Ta quay lưỡi kiếm, phản thủ chĩa về hắn:“Ít nhất cha Phó Yến Tu không thể vô cớ ngăn ta, người ta mà ngăn cản, ta chỉ cần tấn công một người thôi.”
Chiêu này đúng là chạm lòng tự trọng.Tề Chi Hằng tiếp chiêu cũng dần trở nên sắc bén, ánh mắt mang chút bất mãn:
“Rõ ràng ta giúp nàng theo đuổi ý trung nhân, nàng lại hại ta mất cơ hội cầu thân, chẳng phải phá đài của ta sao?”
Ta hừ khẽ: “Không phải chính ngươi khơi chuyện trước à?”
Hắn bật cười: “Nhưng nàng nói còn nặng lời hơn ta gấp đôi!”
Ta vốn là nữ nhân, lại học võ chưa lâu, sớm muộn gì cũng không địch nổi hắn.Tề Chi Hằng thấy đã đủ, liền thu chiêu, kiếm khẽ gạt, thuận thế giữ chặt ta trong vòng tay, động tác nửa như đùa nửa thật:
“Đã là đồng minh, cần gì tranh đấu. Không bằng bàn kỹ kế hoạch kế tiếp đi?”
Ta vừa định đáp, sau lưng đã vang lên một giọng quen thuộc, lạnh và sâu như rót qua sắt thép:
“Sở Vi Trì.”
Bốn phía im bặt.Trong đầu ta nổ vang một tiếng ong ong.
Phó Yến Tu... sao lại tới đây?
Tề Chi Hằng phản ứng cực nhanh, lập tức buông tay, nở nụ cười cứng ngắc:“À... Phó... Phó Thủ Phụ, ta còn có việc, xin cáo từ trước!”
Chưa dứt lời, hắn đã thoắt biến mất, không để lại lấy một bóng.Người vừa rồi còn hùng hổ nói ta với hắn là “liên minh”, giờ gặp nạn lại chạy nhanh hơn thỏ.
Phó Yến Tu đứng cách đó không xa, dung nhan tĩnh lặng mà lạnh lẽo,khóe môi nhếch lên nụ cười mảnh như gươm, còn giữa chân mày lại phủ một tầng sát khí.
“Chơi vui chứ?”
Ta: “...”
Vui hay không ta chưa kịp biết, chỉ sợ lần này... thật sự chơi xong rồi.
Con ngựa nhỏ ta cưỡi bị người hầu dắt đi,Phó Yến Tu nắm cổ tay ta, không nói không rằng, ép ta lên xe ngựa.
Vừa ngồi xuống, ta liền giả vờ nũng nịu, nhoẻn cười hỏi:“Công tử hôm nay sao lại đến đón ta, công việc triều chính xong cả rồi ư?”
Hắn ngồi xuống ngay cạnh ta, giọng điệu chẳng hề dễ nghe:
“Ta đến mà nàng không vui sao? Trước kia chẳng phải còn mong ta ngày ngày kè kè bên cạnh?”
Ta im lặng.Trước kia là trước kia.Còn bây giờ, ta đang âm thầm chuẩn bị một việc lớn, đương nhiên mong hắn bận rộn đến mức chẳng kịp bén mảng tới.
Huống hồ, khi nãy khí thế của hắn rõ ràng như muốn moi tim moi gan ta và Tề Chi Hằng ra xem cho bằng được.
Thấy ta không đáp, Phó Yến Tu ngẩng mắt, ánh nhìn từ trên xuống dưới như lưỡi dao lướt qua, giọng nói lạnh lùng mà xen chút châm chọc: