Cha ta, Ngụy Hoài Sở, cao tám thước, oai phong lẫm liệt, nhưng không thích cười, trông cực kỳ dữ tợn. Ta rất sợ ông ấy.
“Thái tử đối đãi với con thế nào? Còn Lục Lương Đệ có gây khó dễ cho con không?”
Ta ước gì có thể thu mình lại, nhỏ giọng đáp lời ông ấy. “Đối với con rất tốt, không có.”
Ngụy Hoài Sở liếc nhìn ta hai cái, hừ lạnh đầy khó chịu, nhắc nhở:
“Con bây giờ đã là Thái tử phi, mang trên vai vinh quang của cả gia tộc. Lục Lương Đệ tuy là thê tử từ thuở dân dã của Thái tử, nhưng dẫu sao cũng chỉ là cô gái xuất thân thôn quê, chẳng thể sánh với con được.”
“Con tuyệt đối không được để nàng ta sinh hạ hoàng trưởng tôn trước. Gói thuốc này con cầm lấy, nếu nàng ta hoài thai, đứa bé đó không thể giữ.”
Bàn tay lớn đặt vào tay ta một gói thuốc. Toàn thân ta như bị dìm trong băng giá, lạnh đến mức run rẩy. Dù Lục Lương Đệ không thích ta, nhưng ta lại chẳng hề ghét nàng.
Lần đầu tiên ta lấy hết can đảm, dù toàn thân vẫn run rẩy, để từ chối.
“Con… con không cần, hiện giờ con đã là Thái tử phi rồi…”
Chưa nói hết câu, một cái tát đã giáng mạnh lên mặt, làm ta hoa mắt, tai ù đi. Ngụy Hoài Sở khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng cười nhạt, túm lấy tóc ta đập mạnh vào tường, cho đến khi ta hét lên khóc nức nở.
“Vệ Từ, ta không chỉ có mình ngươi là con gái.”
“Nếu không nghe lời, đợi ngươi chết rồi, Đông Cung sẽ lại có một Thái tử phi mới.” Ông ta lạnh lùng cảnh cáo ta.
Ông ném ta xuống đất như một mảnh giẻ rách.
Ngụy Hoài Sở bình thản lau đi vết máu trên tay, ung dung rời đi.
“Thái tử phi!”
Ông vừa ra ngoài, Thanh Tiêu đâm sầm vào, ôm chặt lấy ta, toàn thân run rẩy. Hình như các tỳ nữ trong viện hoảng loạn chạy đi gọi người. Ta đau nhức khắp người, mắt mờ đi vì máu, chắc là đầu đã bị thương.
“Không sao đâu, lần này ông ấy đánh không nặng như trước, ta không đau…”
Thanh Tiêu chẳng chút yên lòng, ngược lại còn khóc nhiều hơn.
Lúc ta tỉnh lại, đã nằm trên giường. Giọng thái y lẩm bẩm khiến đầu ta đau nhói, nghe như đang tụng kinh.
“Đừng động đậy!”
Ta vừa chạm vào băng trên đầu, một bàn tay đột nhiên đưa ra ngăn lại. Là Lục Lương Đệ. Vành mắt nàng đỏ hoe, vẻ mặt vẫn hung dữ, nhưng nàng hỏi: “Hắn thường xuyên đánh ngươi sao?”
Đầu ta như bị đánh cho mụ mị, một lúc lâu mới chậm rãi đáp lại.
“Không hẳn, chỉ khi hắn tâm trạng không tốt mới đánh, hoặc khi uống rượu, hoặc nhớ đến mẫu thân ta.”
Ngụy Hoài Sở là kẻ đê tiện. Mẫu thân ta là người hắn cưỡng ép cướp về, chẳng bao lâu thì chán chường. Hắn chê bai xuất thân của bà, oán bà vì đã tự vẫn sau khi sinh ra ta, làm hắn mất mặt. Dù ta là đích nữ của hắn, nhưng hắn coi ta như bao cát để trút giận.
Thanh Tiêu luôn lén chửi hắn là kẻ đê tiện, và ta cũng học theo.
Thái tử cũng có mặt ở đây. Hắn im lặng nghe thái y giải thích, cuối cùng cũng biết được vì sao ta mang trên mình bao vết thương cũ.
Lục Lương Đệ tức giận mắng ta là kẻ nhút nhát, cũng mắng luôn cha ta, nhưng khi nhìn thấy vết thương trên người ta, nàng quay đầu đi. Hẳn là rất khó coi, ngay cả ta cũng cảm thấy vậy.