1.
Nắm chặt bình “thần dược” trong tay, tim ta đập thình thịch như muốn bay khỏi lồng ngực.
Lời của gã thương nhân giang hồ vẫn còn vang bên tai:
“Đây chính là bí dược của hoàng thất Tây Vực, chỉ cần uống vào, bất kể là ai, cho dù là tiên quân chín tầng trời, cũng phải si mê cô nương thôi.”
Ta nào thèm tiên quân với thần tiên gì, ta chỉ muốn phu quân của ta – Tạ Khinh An.
Gả cho tri châu Vân Châu – Tạ Khinh An – đã hơn nửa năm.
Nửa năm ấy, nói dài không dài, nói ngắn chẳng ngắn, nhưng đủ để biến nỗi thẹn thùng và mong chờ buổi tân hôn thành những đêm dài ôm gối đơn chiếc.
Lúc đầu, chàng bận bịu chuyện nhậm chức, lo ổn định địa phương, chỉnh đốn quan lại. Ta cũng thông cảm cho công vụ rối ren của chàng, tự nhiên chẳng dám thúc giục.
Nhưng nhìn chàng đã đứng vững ở Vân Châu, vậy mà ngày nào cũng bận đến mức long thần ẩn hiện, bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện.
Ngay cả khi hiếm hoi trở về sớm, chàng cũng cắm đầu vào thư phòng, chẳng bước ra nửa bước.
Bận bịu đến giờ, chúng ta vẫn chưa “viên phòng”.
Tuy ta được nuông chiều ăn ngon mặc đẹp, nhưng người thì lại chẳng chạm đến, dần dà ta càng chắc rằng, Tạ Khinh An cưới ta chỉ bởi nợ ân tình của phụ thân ta với chàng.
Nhưng ta mặc kệ.
Tạ Khinh An dáng vẻ tựa thần tiên, nhìn mà chẳng được nếm thử, ta thực sự thấy thiệt thòi.
Ta – Tằng Vãn Vân – từ nhỏ đến lớn, thứ gì muốn đều có, chỉ có Tạ Khinh An là chưa từng thực sự thuộc về ta.
Có “thần dược” trợ giúp, tối nay ta nhất định phải khiến chàng và ta trở thành phu thê thực sự.
Lấy lại bình tĩnh, ta cho đám nha hoàn lui hết, tự mình nấu món chè đậu đỏ “phiên bản đặc biệt” cho chàng.
Thứ thần dược này không màu không mùi, nhưng ta chột dạ, bèn bỏ thêm một nắm đường phèn cho thật ngọt.
Đêm khuya, ta tự tay bưng bát chè ngọt đến phát ngấy ấy, khẽ đẩy cửa bước vào thư phòng.
Tạ Khinh An vẫn cúi đầu phê công văn, nghe tiếng bước chân liền chẳng buồn ngẩng lên, giọng nhạt nhẽo:
“Phu nhân cứ nghỉ trước đi, ta còn chưa xem xong.”
Xem, xem, xem – xem cho đến lúc gục chết bên đống tấu chương kia hả!
Ta nuốt cơn tức, dịu giọng, đặt bát chè đậu đỏ xuống cạnh tay chàng.
“Uống bát chè này cho ấm người.”
Tạ Khinh An hơi nhíu mày, nhưng vẫn cầm lấy, nhấp một ngụm.
Chỉ một ngụm thôi, lông mày chàng đã nhíu chặt hơn:
“Hôm nay chè đậu đỏ này…”
Biết chàng vốn chẳng ưa ngọt, ta sợ chàng dừng uống, liền cắt ngang, giọng mềm mại:
“Là ta tự tay nấu đó. Thấy chàng gần đây vất vả, ta bỏ thêm chút đường. Chàng uống đi mà.”
2.
Vì trong lòng chột dạ, hôm nay giọng ta mềm hẳn đi, nhẹ như tơ.
Tạ Khinh An nghe xong, liếc nhìn bát chè đậu đỏ, rồi lại ngẩng mắt nhìn ta, ánh mắt như mang vài phần dò xét.
Tên này từ nhỏ đã thông minh, bị ánh mắt chàng nhìn tới mức lưng ta toát mồ hôi, suýt nữa bật thốt ra câu: “Không uống thì thôi!”
May thay, chỉ một thoáng sau chàng thu hồi ánh nhìn, cuối cùng vẫn uống hết sạch bát chè đậu đỏ vào bụng.
Ta thở phào, ngồi xuống chiếc ghế thấp đối diện, chống cằm chăm chăm quan sát phản ứng của chàng.
Tạ Khinh An bị ta nhìn chằm chằm thật lâu, cuối cùng đặt công văn xuống, khẽ thở dài.
“Có chuyện gì sao?”
Ta vốn đã hồi hộp, bị chàng hỏi thẳng liền buột miệng:
“Giờ chàng nhìn ta, có thấy ta đáng yêu hơn mọi khi không?”
Ngón tay đang giữ cuốn sách của Tạ Khinh An khựng lại, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ mở lớn thêm chút.
Suy nghĩ hồi lâu, đôi môi mỏng của chàng khẽ mở:
“Cũng được.”
Ta lập tức bật kêu vui sướng: “Hay quá!”
Mua đúng đồ rồi!
Dù chỉ là hai chữ “cũng được”, nhưng để lọt ra từ miệng Tạ Khinh An sau khi trưởng thành – đây đúng là chuyện lần đầu tiên có.
Thấy thuốc phát huy hiệu nghiệm, ta bỗng tự tin hẳn.
Ta giật lấy cuốn sách trong tay chàng, thổi tắt ngọn nến, kéo tay chàng về phía giường.
Vừa định cởi áo chàng, chàng liền đưa tay chặn ta lại.
“Nàng định làm gì?”
Trời đêm đen kịt, gió thổi vù vù, nam nữ độc thân ở cùng một phòng – còn có thể làm gì chứ?
Ta trợn mắt nhìn chàng một cái, nói thẳng điều trong lòng:
“Làm chàng.”
Thân thể Tạ Khinh An khựng lại, lực giữ lấy tay ta bất chợt siết chặt hơn.
“Không được, nàng vẫn còn…”
Sao đã bị cho uống thuốc rồi mà chàng vẫn muốn từ chối ta thế này!
Cơn giận bốc lên, ta chẳng buồn nghe thêm những lý do linh tinh của chàng nữa, cúi đầu chặn ngang môi chàng.
3.
Wow… môi chàng cứng là thế, vậy mà khi hôn lại mềm đến lạ.
Cảm giác này — quả thực tốt đến mức khó tin.
Tạ Khinh An như bị hạ chú định thân, để mặc ta muốn làm gì thì làm.
Ta cảm nhận rõ cơ thể chàng cứng đờ, hơi thở bỗng trở nên rối loạn.
Ta thầm đắc ý, nghĩ thầm: Thần dược rốt cuộc cũng bắt đầu phát huy tác dụng rồi!
Vậy nên càng thêm táo bạo, nhân lúc chàng không để ý, đầu lưỡi ta khẽ khàng tách mở hàm răng của chàng, nghịch ngợm thăm dò.
Tạ Khinh An khẽ bật ra một tiếng rên trầm rất nhỏ từ cuống họng. Đến khi ta vụng về va phải răng chàng lần nữa, chàng rốt cuộc không còn bị động nữa.
Một bàn tay mạnh mẽ chụp lấy eo ta, chỉ hơi dùng sức, trời đất xoay vòng, ta lập tức bị đổi chỗ, trở thành người ngồi vắt ngang trên người chàng.
Ngay sau đó, một tay chàng ấn nhẹ vào lưng ta, tay kia nâng gáy ta, bắt đầu cuộc tấn công thực sự.
Cái “võ mèo cào” mà ta học từ mấy bức tranh xuân ở miếu tránh hỏa căn bản chẳng thấm vào đâu trước trận thế của chàng.
Rất nhanh, ta đã bị Tạ Khinh An hôn đến mức đầu óc choáng váng.