5.
Phàn nàn thì phàn nàn, nhưng việc chính không được quên.
Bao ngày trù tính, lần này ta đã chuẩn bị đâu ra đấy.
Không chỉ có bát chè đậu đỏ “phiên bản tăng cường”, ta còn lén giấu không ít “đạo cụ”.
Ép cho Tạ Khinh An phải gật đầu nghe lời, việc đầu tiên ta làm chính là lấy dải lụa, buộc chặt cổ tay chàng.
Hừ, xem lần này chàng còn chạy đi đâu được!
Tạ Khinh An nửa nằm nửa tựa trên giường, khóe môi nhếch lên, ánh mắt như cười như không nhìn ta.
Bị ánh mắt ấy nhìn đến bứt rứt, ta dứt khoát kéo thêm một dải lụa, che cả đôi mắt chàng lại.
Không còn cái ánh nhìn đáng ghét kia, ta bỗng trở nên gan dạ, động tác cởi áo chàng cũng thành thục hơn hẳn.
Từng lớp từng lớp áo chồng chất, cuối cùng cũng tụ lại bên hông chàng, hương thơm thanh nhã của người vừa tắm xong lập tức ùa tới.
Ta đang mải mê lột áo, chợt ngẩng đầu, rồi ngây người.
Tạ Khinh An vốn đã là bậc mỹ nam hiếm thấy.
Giờ đây chàng trần trụi nửa người trên, làn da trắng lạnh như sương, càng làm tóc đen thêm thẫm, và…
… những chỗ ửng đỏ càng đỏ thêm.
Một mỹ nhân thế này, lại bị trói tay bịt mắt, trông chẳng khác nào đang chờ người hái lấy.
Ta nuốt nước bọt một cái rõ to, bò lên người chàng, cúi xuống hôn vào yết hầu.
Tạ Khinh An lập tức khẽ giãy, ta nhanh chóng ngồi đè lên, giữ chặt.
“Chàng không phải luôn miệng nói quân tử trọng chữ tín sao? Vừa rồi còn hứa hôm nay sẽ nghe theo ta hết thảy!”
Tạ Khinh An bật ra một tiếng hừ trầm, ngưng lại giây lát rồi thấp giọng đáp:
“Được, đều nghe theo nàng.”
Rốt cuộc lần này ta đã nắm thế thượng phong, ỷ vào việc chàng không thể động đậy, ta tha hồ làm càn.
Ngoại trừ những lúc khó chịu quá chàng hơi giãy nhẹ, còn lại đều thật sự để ta muốn làm gì thì làm.
Như thế thì ai chịu nổi chứ?
Một khi đã lỡ, ta quyết định làm tới cùng — thẳng tay lột sạch sẽ chàng.
Lột xong rồi…
… ta đứng hình.
6.
Ta vốn đã nghiền ngẫm kỹ mấy bức “tranh tránh hỏa”,các bước cũng thuộc làu làu trong đầu.
Nhìn qua thì Tạ Khinh An trên dưới đều đã đồng ý.
Nhưng…
Ta thử so đo, rồi len lén nuốt nước bọt.
… Việc này, khác gì thụ hình cơ chứ!
“Làm sao vậy?”
Thấy ta mãi chẳng động đậy, Tạ Khinh An khẽ hỏi.
Ta – ta – ta… chẳng lẽ nói thẳng là ta sợ hay sao?
“Tằng Vãn Vân, ngươi không thể mất mặt đến mức ấy được!”
Ta hít sâu, tự đẩy mạnh cho mình một liều dũng khí, nghiến răng nói:
“Ta… ta có tiết tấu của ta, đừng có làm ồn!”
Tạ Khinh An khẽ cười một tiếng, không nói thêm gì.
Nhưng ta lại cảm thấy chàng đang cười nhạo ta.
Tốt thôi, muốn cười ta đúng không?Ta sẽ cho chàng biết tay.
Ta phồng má, khẽ động ngón tay, vừa “ra đòn” vừa lẩm nhẩm ngâm thơ:
“Khinh lung mạn niễn mạt phục thiêu, sơ vi Nghê Thường hậu Lục Yêu…”
“Dây to dồn dập như mưa rào, dây nhỏ thầm thì như lời thì thầm…”
…
Sau một hồi “tào tào thiết thiết”, nét điềm tĩnh trên gương mặt Tạ Khinh An cuối cùng cũng biến mất,làn da trắng như tuyết bắt đầu loang một tầng đỏ ửng, giọng nói trầm thấp cũng run lên:
“Không thể…”
Ta đắc ý buông tay, ngẩng cao cằm kiêu ngạo:
“Biết sợ rồi phải không? Biết sợ là tốt! Được rồi, hôm nay coi như hình phạt chấm dứt, bản cô nương đại phát từ bi tha cho chàng…”
Cổ nhân nói, “thức thời mới là tuấn kiệt”.Lại nói, “quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ”.Lúc này không chạy, còn đợi đến khi nào?
Buông câu hù dọa cho có lệ, ta chống tay toan nhảy xuống giường.
Một chân vừa mới chạm đất, bỗng nghe sau lưng vang lên tiếng lụa xé rách.
Hỏng rồi!
Chuông báo động dội thẳng vào đầu, nhưng còn chưa kịp chạy,
– Một cánh tay mạnh mẽ, gân guốc đã siết lấy eo ta, dễ dàng kéo ta trở lại cái ôm nóng bỏng.
Những nụ hôn dày đặc như mưa bắt đầu rơi xuống bên cổ, rồi từ từ trượt xuống dưới.
Giọng nói vốn ngày thường luôn nghiêm cẩn của Tạ Khinh An, lúc này trầm thấp,nghe như tiếng ma quỷ thì thầm bên tai:
“Chơi đủ chưa?”
“Chơi đủ rồi… đến lượt ta.”
7.
Thật quá đáng sợ.
Giống như bị nhấn chìm trong nước, lại như bị treo lơ lửng trên mây.
Nhưng Tạ Khinh An lại không chịu cho ta một lần dứt khoát,như thể muốn đem hết thảy trò trêu chọc vừa rồi của ta trả lại gấp mười gấp trăm lần.
Lý trí ta treo lơ lửng chỉ còn một sợi chỉ mảnh, móng tay bấu chặt vào cánh tay chàng, nghiến răng gằn từng chữ:
“Tạ… Tạ Khinh An, cho… cho ta…”
Tạ Khinh An thản nhiên vuốt ve cổ chân ta, thong dong nhìn ta, chậm rãi đáp:
“Không được.”
Chỉ hai chữ, đã đập nát chút lý trí cuối cùng trong ta, uất ức dâng trào,nước mắt cố kìm nãy giờ rốt cuộc cũng vỡ òa, chảy như chẳng tốn tiền.
Tạ Khinh An ôm ta vào lòng, bật cười nhẹ, bàn tay khẽ vỗ lên lưng ta:
“Sao đến giờ vẫn như hồi nhỏ, vẫn là nha đầu hay khóc.”
Ta tức quá, cắn mạnh lên ngực chàng một cái.
Chàng chỉ khẽ cứng người, rồi cứ thế mặc ta trút giận.
Buông hàm răng ra, ta vừa nức nở vừa ấm ức buộc tội:
“Chàng bắt nạt ta!”
Tạ Khinh An kiên nhẫn dỗ dành:
“Ừ, ta bắt nạt nàng, ta không phải thứ tốt đẹp gì.”
“Đánh người không đánh vào chỗ hiểm, thế mà chàng… lòng dạ đen như mực!”
“Ừ, lòng ta đen.”
“Chàng còn không chịu cùng ta viên phòng!”
Nghe đến đây, Tạ Khinh An nghiêm sắc mặt, nâng cằm ta, buộc ta nhìn thẳng vào mắt chàng.
“Vãn Vân, nàng muốn viên phòng… rốt cuộc là vì điều gì?”
Ta cắn môi, không hiểu chàng đang vướng bận cái gì:
“Phu thê viên phòng thì còn cần lý do gì sao?”
“Chỉ bởi vì ta là phu quân nàng thôi ư? Vậy nếu người thành thân với nàng là kẻ khác, thì ta với hắn có gì khác biệt?”
Một chuỗi câu hỏi làm đầu ta ong ong.