1.
Ta cùng Hạ Quy Tịch vốn là một đôi thần tiên quyến lữ.Ta chỉ là con gái của Phiêu Kỵ tướng quân, còn chàng, thân phận tôn quý, là Thái tử, vậy mà lại đem lòng thương ta, từng bước theo đuổi.
Năm ta mười bảy tuổi, chỉ với một chén hạt sen và câu nói “ta có tấm lòng thương nàng”, ta đã mở lòng, trọn vẹn tiếp nhận tình ý của chàng.
Nào ngờ, Thánh thượng bất ngờ ban chỉ, bắt con gái Hạ gia phải gả cho thái giám Tạ Trường Trinh.Lại càng không ngờ, để có thể cưới ta, Hạ Quy Tịch lén ép hỏi muội muội cùng cha khác mẹ của ta – Hạ Dao, kẻ từ nhỏ cứ quấn lấy chàng chẳng khác gì cái bóng.
“Bản Thái tử muốn ngươi gả cho Tạ Trường Trinh, ngươi gả hay không gả?”
“Ngươi không phải thích ta sao? Thích ta thì nên lấy ta làm trọng, khiến ta vui lòng! Ngươi gả cho Tạ Trường Trinh, ta sẽ vui.”
Hạ Dao rơi lệ, thổ lộ hết nỗi lòng, bi thương đáp:“Được, ta gả.”
Ngày mùng bảy tháng tám.Hạ gia mở tiệc hỷ, hai tỷ muội cùng lúc xuất giá.
Một người khoác giá y gả cho Thái tử phong lưu, một người lại bước vào hôn sự với thái giám vốn mang tiếng xảo trá tà ác.
Chưa đầy một năm sau, Hạ Dao gieo mình xuống sông, kết thúc một đời.
Hạ Quy Tịch nghe tin, chỉ thản nhiên nói:“Liên quan gì tới cô?”
Từ đó, hắn không hỏi han, chẳng đoái hoài.
Suốt mười năm sau, ta cùng hắn sống bên nhau, phu thê hòa thuận, trên dưới kính nhường.
Cho đến cái đêm hắn đăng cơ làm Hoàng đế, ta tận mắt nhìn thấy hắn say khướt quỳ trước linh tượng của Hạ Dao trong tông miếu, ôm chặt, tuyệt vọng khóc lóc:“Dao Dao, trẫm đã chọn sai rồi, xin nàng quay về có được không?”
Thì ra, hắn vẫn luôn hối hận về quyết định năm xưa.
2.
Tiếng gõ mõ hoàng lương dội vang, thời gian đảo ngược.Mọi thứ trở về mùa hạ năm ta mười bảy tuổi.
Trong đình gió mát, trước mặt ta là một túi hạt sen đã được bóc vỏ sạch sẽ.Ta cúi mi, khẽ thì thầm:
“Điện hạ là muốn ta gả cho thái giám Tạ Trường Trinh?”
Hạ Quy Tịch nắm lấy tay ta, khóe mắt hoe đỏ.
“Vân nhi, bản Thái tử biết nàng không muốn, bản Thái tử sao nỡ để nàng gả cho hắn!Nhưng thánh chỉ đã ban, ý chỉ của Hoàng thượng không thể trái.Vì mười mấy mạng người trong Hạ gia, nàng chỉ có thể ủy khuất chính mình.”
“Dựa vào cái gì?”
Ta rốt cuộc ngẩng đầu, đôi mắt chăm chú nhìn thẳng vào chàng.
“Thánh chỉ vốn chưa hề chỉ đích danh. Điện hạ sao lại khẳng định là ta gả, chứ không phải muội muội ta?”
Hạ Quy Tịch bỗng sững lại, giọng cứng ngắc:
“Cả kinh thành ai chẳng biết, trước khi Tạ Trường Trinh tịnh thân nhập cung, hắn chính là thanh mai trúc mã của nàng. Nay hắn được phụ hoàng trọng dụng, tiền đồ vô lượng, tất nhiên là hắn dâng tấu xin cưới nàng!”
“Thế sao?”
Chàng cắn chặt răng, gằn giọng quả quyết:
“Cả kinh thành đều nói vậy. Bản Thái tử lừa nàng làm gì!”
Ta nhìn vào ánh mắt chắc nịch của chàng, ký ức kiếp trước chợt ùa về.
Năm đó, đúng khoảnh khắc này, chàng từng đặt vào tay ta một túi hạt sen, ngón tay bị bóc đến rớm máu, mà vẫn dịu dàng nói:
“Vân nhi, liên cùng liên, ta có tấm lòng thương nàng. Nguyện cùng nàng một đời một kiếp, đến bạc đầu chẳng rời.”
Khi ấy, ta cũng từng hỏi:“Điện hạ sao lại biết thánh chỉ không phải bắt ta gả đi?”
Chàng căm phẫn đáp lời:“Nàng là trưởng nữ đích xuất của Tướng phủ, là quý nữ kinh thành, sao có thể bị ép gả cho một kẻ thái giám dơ bẩn? Nếu thật phải gả, cũng chỉ có con tiện muội kia đi thay!”
Thu hồi tâm trí, trở về hiện tại.Khóe mắt ta đã ngấn hồng, nâng túi hạt sen lên, khẽ hỏi Hạ Quy Tịch:
“Vậy, điện hạ tặng ta gói sen này, là để thương hại ta, vì ta phải gả cho thái giám ư?”
Hắn thoáng sững người. Trong đáy mắt chợt lóe lên một tia áy náy đau lòng, nhưng rất nhanh liền che giấu, trở lại vẻ bình thường.
Hắn tiến đến gần, lời lẽ như an ủi:
“Tạ Trường Trinh cho dù lời đồn có khó nghe đến đâu, chung quy cũng chỉ là một thái giám mất gốc, thì có thể làm gì được nàng?
Nàng cứ yên tâm, dẫu nàng gả đi, sau này, bản Thái tử thà chịu khuất thân làm phu quân không danh phận, cũng quyết không để nàng phải chịu cảnh cô quạnh..”
Ta liền gạt bàn tay đang đặt trên vai mình xuống, giọng lạnh lùng:
“Không cần. Thái tử điện hạ đã quyết để ta gả, vậy từ nay giữa ta và ngài, không còn bất cứ quan hệ nào nữa.”
“Vân nhi, nàng đang trách ta sao?”
Hạ Quy Tịch vội vươn tay muốn níu lấy ta.
Nhưng ta đã bước lùi lại, kéo giãn khoảng cách, ánh mắt kiên quyết:
“Điện hạ, nam nữ thụ thụ bất thân.”
Không hiểu vì sao, tim hắn bỗng chốc nhói đau.“Dù thế nào đi nữa, Vân nhi, ta cũng sẽ bảo hộ nàng chu toàn.”
Ngày hôm sau.
“Lão gia, hỉ sự, hỉ sự lớn rồi!”Tiểu đồng hốt hoảng lao thẳng vào chính đường.