Ý đồ của Tô Dao gần như đã viết thẳng lên mặt. Nàng muốn ép ta rời khỏi kinh thành.
Hôm ấy trở về phủ, vốn định tìm Tô Dao nói cho rõ ràng. Chỉ cần cho phép ta mang mẫu thân rời đi, ta nhất định sẽ rời khỏi thượng kinh.
Thế nhưng trước cửa bệnh phường, xe ngựa của Thầm phủ đã dừng ở đó được một lúc.
Tiểu tư vừa trông thấy ta liền chạy vội tới, chắn trước mặt:
“Tô nhị cô nương, đại nhân nhà ta cho mời.”
Không xa bên cạnh xe ngựa, mấy tên thị vệ mặc hắc y gọn gàng đứng nghiêm chỉnh.
Xem ra chuyến xe này, hôm nay ta có muốn lên hay không, cũng không do ta quyết.
Chỉ là ta tuyệt đối không ngờ rằng, trong xe ngựa lại có cả Thầm Cửu Tư.
Ta theo phản xạ lùi lại một bước, định quay ra ngoài.
“Tô nhị cô nương dường như rất sợ ta.”
Sắc mặt hắn căng lại, thoáng lộ vẻ không vui.
Ta cúi đầu, không dám để lộ nửa phần cảm xúc:
“Nh/i/ế/p chính vương dung mạo như người trên trời. Ta từ nhỏ đã nhát gan, sợ hãi cũng là lẽ thường.”
“Vậy thì cứ nhìn nhiều thêm một chút. Nhìn quen rồi sẽ không sợ nữa.”
Ta khẽ nhíu mày, hạ giọng đáp:
“Không cần đâu.”
Nếu có thể mang theo mẫu thân rời đi, tự nhiên cũng chẳng cần gặp lại nữa.
Ta vội vàng nhảy xuống xe ngựa, như trốn chạy mà hướng về phía bệnh phường.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân vững vàng. Hắn vậy mà cũng theo tới.
“Tô Nhị, lần này nàng lại mang ai về nữa vậy?”
Sư phụ chẳng biết từ đâu chui ra, vậy mà lại gọi thẳng tên ta ngay trước mặt hắn.
Tiếng bước chân của hắn khựng lại, rồi bỗng bật cười:
“Nàng và tỷ tỷ của mình trông khá giống nhau, đến cả tiểu danh cũng giống hệt.”
Tiểu danh của Tô Dao sao có thể là Tô Nhị được chứ.
Hai chuyện ấy vốn chẳng liên quan gì đến nhau.
Sư phụ liếc hắn một cái đầy khó hiểu, vuốt chòm râu lưa thưa rồi xoay người bỏ đi.
Ta quay lại, giọng nói có phần mất kiên nhẫn:
“Đại nhân, nếu người muốn tìm người điều dưỡng cho phu nhân, Tô… a tỷ y thuật cũng không kém.”
“Không kém, nhưng không bằng nàng.”
Không hiểu vì sao, trong giọng nói của hắn lại lộ ra mấy phần bất lực.
“Chữa bệnh cứu người, tự nhiên phải giao cho kẻ có năng lực hơn.”
Đến khi xe ngựa rời đi, ta nhìn chằm chằm vào tấm lệnh bài trong tay, thất thần trong chốc lát.
Thấy lệnh bài như thấy nh/i/ế/p chính vương.
9
Đêm ấy.
Ta và sư phụ ngồi trong dược phòng, cùng nhau thở dài liên tiếp.
Lão lo sợ tai họa lao ngục, còn ta thì…
“Ngoan đồ nhi, ta thấy nh/i/ế/p chính vương đối với con vẫn còn vài phần coi trọng. Hay là con nói với hắn những chuyện tốt đẹp mà vị đích tỷ kia đã làm đi.”
Ta lắc đầu, thần sắc u ám:
“Hắn sẽ không tin đâu.”
Cho dù tận mắt nhìn thấy thì đã sao. Hắn giả vờ không biết, cũng chẳng có gì khác biệt.
Có lẽ từ đầu đến cuối, hắn vẫn luôn dung túng cho Tô Dao.
Sáng hôm sau, bên ngoài lều đã ồn ào náo loạn.
Có người đang gây chuyện trong bệnh phường.
Người dân lưu lạc mới được thu nhận vào mấy ngày trước, lúc này đang ôm đứa trẻ thoi thóp trong tay, đứng giữa đám đông ra sức kích động:
“Các ngươi… chẳng qua chỉ vì vơ vét tiền tài. Thuốc các ngươi cho chúng ta uống, căn bản là đang hại người.”
“Hôm qua ta lén vào dược phòng, lấy bã thuốc mang cho mấy vị đại phu khác xem. Ai nấy đều nói thứ thuốc các ngươi cho chúng ta uống, đối với bệnh này trăm hại không có một lợi.”
“Đôi sư đồ đạo đức giả các ngươi, tất cả chỉ vì tiền tài, vì chút hư danh mà thôi.”
Ta đứng chắn trước mặt sư phụ, giọng trầm xuống:
“Bệnh phường từ trước đến nay đều do ta và sư phụ chăm sóc. Đã chữa khỏi cho không ít người. Ngươi đừng có vu khống bừa bãi.”
Người kia cười khẩy một tiếng:
“Chữa khỏi ư? Ngươi nhìn lại thuốc các ngươi kê đi. Có đúng bệnh không? Có đúng bệnh không?”
Đúng lúc ấy, có người từ ngoài bệnh phường bước vào.
Là Tô Dao.