1
Sau khi rời cung, ta mở một tiệm bánh nướng ở khu phố sầm uất.
Mỗi ngày trời chưa sáng ta đã phải dậy nhào bột, nặn bánh rồi đem đi nướng.
Vì trong bánh có thêm gia vị bí truyền của riêng ta nên từ khi mở tiệm, khách hàng đến ủng hộ chưa bao giờ ngớt.
Chưa đến giữa trưa mà hai lò bánh nướng đã bán gần hết sạch.
Ta liếc nhìn hộp tiền, thu nhập hôm nay đã đủ.
Ta vẫy tay với tiểu ăn mày đang ngồi đối diện tiệm.
Đôi mắt tiểu ăn mày sáng lên, vừa chạy vừa nhảy đến trước mặt ta với nụ cười toe toét.
Ta gói mấy chiếc bánh nướng cuối cùng lại rồi nhướng mày: “Nên nói gì với ta nào?”
“Cảm tạ Tiêu lão bản!”
Giọng tiểu ăn mày vui sướng bất giác cao vút lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào túi bánh trên tay ta không rời.
“Đây.”
Ta đưa bánh cho nó.
Nhìn bóng lưng nó vui vẻ chạy đi, chính ta cũng không nhịn được mà mỉm cười hạnh phúc.
Cuộc sống có thể tự mình làm chủ thật tốt biết bao!
Nhớ lại quá khứ, mười mấy năm sống trong cung cấm xa xôi tựa như chuyện của kiếp trước.
Ta dọn dẹp xong bếp lò, thấy mặt trời đã lên cao liền đóng cửa về nhà.
Chuyện buôn bán mà, làm nửa ngày kiếm đủ tiền là được rồi.
Ta phải về nhà đánh một giấc ngủ trưa thật ngon không bị ai làm phiền.
Nào ngờ, còn chưa về đến nhà đã thấy một bóng người đứng ngoài cổng.
Tiêu Ánh Liên đút hai tay vào ống tay áo, đi đi lại lại ngoài cửa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía đầu hẻm.
Thấy ta trở về, vẻ mặt bực dọc của hắn liền biến thành vui mừng: “Oánh Oánh, muội về rồi.”
Nếu người không biết chuyện đi ngang qua, thấy cái giọng điệu mừng rỡ và lấy lòng của hắn, có lẽ sẽ tưởng rằng đây là một người phu quân si tình đang chờ đợi người thê tử yêu dấu của mình trở về.
Trước đây, ta cũng từng mường tượng về tương lai của hai chúng ta như vậy.
Ta không để ý đến hắn, đi thẳng qua người hắn.
Nhưng lúc đóng cửa lại bị hắn đưa tay ra chặn lại.
“Nghe ta nói một câu thôi.”
Hắn bám chặt lấy mép cửa van xin.
Ta thở dài, rồi nhấc chân dậm mạnh xuống.
Hắn đau đớn, bàn tay đang nắm chặt mép cửa đột nhiên buông lỏng.
Ta nhân cơ hội nhanh chóng đóng sập cửa, mặc kệ tiếng la oai oái của hắn vì bị kẹp ngón tay.
Nghe hắn nói một câu thôi?
Ta khinh!
Rõ ràng có hôn ước với ta, lại ở bên ngoài có con với nữ nhân khác.
Một kẻ bạc tình bạc nghĩa, có mới nới cũ, ta lười nghe dù chỉ một lời.
Nhưng ngoài cửa, Tiêu Ánh Liên không chịu bỏ cuộc, hắn tiếp tục đập cửa thật mạnh.
“Oánh Oánh, cho dù ta đã bội ước, muội không cần ta nữa, nhưng chúng ta vẫn là họ hàng kia mà.”
“Lẽ nào muội nhất định phải để ta mời mẫu thân đến tìm muội thì muội mới chịu nghe ta nói hay sao?”
Cánh cửa lớn bật mở.
Ta nhắm chuẩn vị trí của Tiêu Ánh Liên rồi hắt mạnh một chậu nước vào người hắn.
“Ngươi có đi không?”
Giọng ta lạnh như băng.
Tiêu Ánh Liên lấy tay áo lau mặt, lồng ngực phập phồng.
“Ngươi… ngươi đúng là một ả nữ nhân chanh chua, may mà ta chưa cưới ngươi về.”
Nói xong, Tiêu Ánh Liên phất tay áo bỏ đi.
Ta cười lạnh một tiếng.
Thấy chưa, cái gọi là thật lòng hối cải cũng không chịu nổi một chậu nước lạnh.
2
Lúc ta tỉnh dậy, mặt trời đã sắp lặn.
Ta lười biếng vươn vai, rồi ra chăm sóc đám hoa cỏ trong sân.
Sau đó ta lại mài mực, trải giấy ra, bắt đầu vẽ vời cây trúc trong sân.
Tiếc là ta thực sự không có thiên phú, cũng chẳng có nền tảng gì.
Kết quả cuối cùng là những đường mực đen ngòm chồng chéo lên nhau, xấu đến thậm tệ.
Ta nhìn cây trúc rồi lại nhìn bức tranh trên giấy.
Ta tự tin gật gù: “Tiêu Oánh, không ngờ ngươi cũng có khiếu nghệ thuật trừu tượng đấy chứ.”
Tuy lại lãng phí một tờ giấy nhưng tâm trạng ta rất tốt.
Trước đây ở trong cung, giờ Dần đã phải thức dậy để chuẩn bị đồ ăn thức uống cho các chủ tử.
Chỉ một chút lơ là không đoán đúng ý chủ tử, nhẹ thì bị mắng mỏ đánh đòn, nặng thì bị đánh cho tàn phế, thậm chí mất mạng cũng không phải chuyện lạ.
Ta đã phải căng thẳng thần kinh suốt bao năm, cẩn trọng sống sót cho đến ngày được xuất cung, quả thực vô cùng may mắn.
Bây giờ nuông chiều bản thân một chút cũng là điều nên làm.
Đêm dần buông, tiếng rao của chú bán hoành thánh vọng vào từ trong hẻm: “Hoành thánh đây~ Vỏ mỏng nhân nhiều, hoành thánh mới gói đây~”
Bụng ta réo lên, ta khoác vội chiếc áo, cầm mấy đồng xu đi ra ngoài.
Ta đứng bên xe đẩy của thúc thúc, nhìn thúc thúc thoăn thoắt gói xong một bát rồi cho vào nồi, chẳng mấy chốc đã vớt ra.
Ánh trăng tròn vành vạnh soi bóng xuống bát nước dùng trong veo.
Thúc thúc lại rắc thêm chút hành lá, nhỏ thêm vài giọt dầu mè.