Một lúc sau, ta lại dậy, đi về phía tiệm bánh nướng.
Tất cả là nhờ Nhàn Quý nhân mà ta từng hầu hạ rất kén ăn.
Khi đó để lấy lòng chủ tử, ta đã không ít lần đến Ngự Thiện Phòng học lỏm, rồi lại miệt mài trong bếp nhỏ.
Để nghiên cứu ra những món ăn có hương vị đặc biệt, ta đã ngày đêm kết hợp các loại nguyên liệu và gia vị khác nhau.
Món bánh nướng bán hôm nay, ngoài dầu và hạt cải, mỗi một công đoạn chế biến đều chứa đựng tâm huyết riêng.
Chợ sớm vừa mở, trước cửa tiệm ta đã có người xếp hàng.
Một mình ta đầu tắt mặt tối, vừa gói bánh vừa thu tiền.
Khi hàng người chỉ còn lại người cuối cùng, ta không khỏi dừng tay: “Di mẫu, sao di mẫu lại đến đây?”
“Oánh Oánh, hôm nay là sinh thần của con, di mẫu ở nhà nấu vài món ngon, muốn mừng cho con.”
Di mẫu là tỷ tỷ ruột của mẫu thân ta.
Trước khi vào cung, ta thường xuyên ở nhà di mẫu, cũng vì vậy mà tình cảm giữa ta và Tiêu Ánh Liên từ nhỏ đã rất tốt.
Trong lòng ta, di mẫu cũng thân thiết và tốt với ta như mẫu thân ruột vậy.
Bây giờ, dù ta có giận Tiêu Ánh Liên, nhưng không thể giận di mẫu được.
Lòng ta ấm lại, ta nắm lấy tay di mẫu: “Trên đời này người còn nhớ sinh thần của con, e rằng chỉ còn lại một mình di mẫu thôi.”
Chỉ là, đến nhà di mẫu thì không thể tránh khỏi việc gặp Tiêu Ánh Liên.
Di mẫu dường như nhìn ra được nỗi lo của ta, liền an ủi: “Oánh Oánh yên tâm, biểu huynh của con hôm nay đến thư viện rồi, không có ở nhà.”
Ta gật đầu, lòng cảm động: “Cảm tạ di mẫu đã thông cảm.”
Di mẫu thương xót xoa đầu ta: “Đứa nhỏ ngốc, với di mẫu mà còn khách sáo như vậy.”
…
Ta đang bày bát đũa trên bàn, di mẫu và di trượng thì bận rộn trong bếp.
Ta định vào giúp một tay, nhưng giọng của di trượng đã vọng ra từ sau tấm rèm cửa bếp:
“Sao thế, lúc nó ở trong cung làm việc hầu hạ người ta, bây giờ ra khỏi cung lại muốn chúng ta hầu hạ nó à?”
“Ta nói cho bà biết, bà đúng là đồ tiện nhân, cứ thích đâm đầu vào hầu hạ người khác.”
Di mẫu không nói tiếng nào.
Từ khi ta có ký ức, di mẫu vẫn luôn như vậy, chuyện gì cũng nhẫn nhịn cho qua.
Di trượng lại mắng thêm vài câu, thấy không còn gì thú vị, liền lẩm bẩm bưng đồ ăn đi ra.
Qua một tấm rèm cửa, di trượng đối mặt với ta đang đứng ngay trước cửa.
Vẻ mặt lúng túng của di trượng ngay lập tức chuyển thành nụ cười: “Oánh Oánh à, sao con lại đứng đây?”
“Con vào xem có giúp được gì không ạ.”
Ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản, mỉm cười nhìn di trượng.
“Về đi, về đi, đâu cần con phải tự mình vào giúp, di mẫu con quen làm những việc này rồi.”
Di trượng cười hiền từ: “Hơn nữa con đã ở trong cung, là người từng trải việc đời, sao có thể làm những việc này.”
Ta nghiêng người nhường đường, nhìn di trượng bưng đĩa thức ăn vào nhà, rồi mới vào bếp tìm di mẫu.
Bên cạnh bếp lò còn có một con ngỗng quay mà lúc nãy trên đường về chúng ta đã mua.
“Di mẫu ơi, để con bày con ngỗng quay ra đĩa nhé.”
Ta cười hỏi di mẫu.
Di mẫu ngẩn ra, một lúc sau mới gật đầu, trong mắt thoáng có lệ: “Được, con bày ra đĩa đi.”
Ta biết di mẫu đang cảm kích sự giả vờ của ta.
Giả vờ như không nghe thấy những lời khó nghe lúc nãy, cũng không hỏi han hay tức giận.
Nhưng đối với ta, điều này đã trở thành thói quen.
Làm hạ nhân trong cung, phải luôn cảnh giác, khéo léo trăm bề.
Nhưng càng phải học cách giả câm giả điếc, không dò hỏi, không tò mò chuyện của người khác, như vậy mới có thể sống lâu hơn một chút.
5
Sau bữa trưa, di trượng cầm đồ nghề đi làm việc.
Ta và di mẫu đang quây quần bên nhau trong sân, tận hưởng khoảnh khắc sum họp hiếm hoi, thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập:
“Tiêu đại nương, Tiêu đại nương mở cửa đi.”
“Di mẫu ơi, hình như là một nữ nhân.”
Ta nhắc nhở di mẫu.
Di mẫu nghi hoặc đi về phía cửa: “Ai đến tìm ta thế nhỉ?”
Chúng ta không bao giờ ngờ được, người đến lại chính là cô nương mà biểu huynh qua lại không rõ ràng ở bên ngoài.
Nói là không rõ ràng cũng là đang tô vẽ cho hắn.
Chỉ riêng đứa trẻ bên cạnh nữ nhân kia, trông cũng đã bốn năm tuổi rồi.
“Tiêu cô nương, cầu xin ngươi cho một con đường sống!”
Người nữ nhân kia đột nhiên quỳ xuống, khóc lóc thảm thiết.
“Tiêu đại nương, đây là cháu trai ruột của bà đấy.”
Nàng ta đẩy mạnh đứa trẻ về phía di mẫu.
Đứa trẻ sợ hãi, khóc ré lên.
Người nữ nhân kia thấy vậy càng được đà: “Tiêu đại nương, bà xem cháu trai của bà khóc đáng thương biết bao.”
Ta nghe vài câu đã hiểu rõ mánh khóe của nàng ta.
Chẳng qua là nghe Tiêu Ánh Liên nói ta đã trở về, trong lòng nàng ta sợ bị bỏ rơi nên đến đây để đánh cược một phen.
Di mẫu vẫn còn thật thà chất phác mặc cho nàng ta thao túng: “Mẫu tử nhà nào lang thang đến đây, sao lại nói năng hồ đồ rằng là người nhà ta.”
Người nữ nhân kia nghe vậy, không quỳ nữa, nhưng miệng vẫn giữ giọng điệu tủi thân:
“Nô gia là người của Liên ca, Tiểu Sơn là nhi tử của Liên ca, nô gia và Tiểu Sơn đương nhiên là người một nhà với Tiêu đại nương và Tiêu cô nương rồi.”
Di mẫu cuối cùng cũng hiểu ra.
Sau trận cãi vã ầm ĩ giữa ta và Tiêu Ánh Liên, di mẫu mới biết nhi tử mình đã trăng hoa ở bên ngoài.
Nhưng mãi đến hôm nay mới được thấy mặt người nữ nhân này.
Càng không ngờ, ngoài người nữ nhân này ra, họ còn có cả nhi tử.
Di mẫu nổi giận đùng đùng, cầm lấy cây chổi trong sân mà xua đuổi.
Người nữ nhân kia dắt nhi tử vừa che vừa đỡ, kêu khổ không ngớt.
Một màn náo nhiệt như vậy, ngoài cửa sớm đã có đầy người đứng xem.
“Thảo nào Liên ca thi hai lần đều không đỗ, xem ra tâm trí chưa bao giờ đặt vào việc học, toàn ở trên người nữ nhân.”