1.
“Tiểu thư, người đừng buồn nữa mà.”Cải Đường bưng đến một chén trà nóng hổi, vừa đặt xuống bàn vừa nhẹ nhàng xoa bóp vai cho ta.“Dù sao lần này điện hạ cũng khen ngợi người sáng ý, còn mỉm cười với người nữa. Nô tỳ thấy… chắc chắn vẫn còn cơ hội mà.”
Ta úp mặt xuống bàn, má bị đè đến in cả dấu đỏ, nặng nề thở dài một tiếng.“Hắn không khen mới lạ ấy.”
Phụ thân ta đại thắng trở về, một trận đánh chiếm ba tòa thành, giờ đang là người được Hoàng thượng sủng tín nhất trong triều.Thái tử cho dù có chán ghét ta, lúc này cũng chẳng dám thể hiện ra mặt.
“Cải Đường, ngươi nói xem, sao cái vị Thái tử điện hạ kia lại khó theo đuổi đến vậy?”“Hay… ta để phụ thân đến cầu Hoàng thượng ban hôn luôn nhé?”
Cải Đường bị ta làm cho giật nảy mình, vội xua tay rối rít:“Không được đâu tiểu thư!”
Nàng ấp a ấp úng một hồi, cuối cùng chỉ biết thở dài:“Thật ra nô tỳ cảm thấy, cuộc sống hiện giờ đã rất tốt rồi, không cần lo lắng chuyện bạc tiền nữa…”
“Người là tiểu thư phủ Đại tướng quân, muốn gì có nấy, thật sự không cần vì bạc mà đánh đổi cả cuộc đời mình đâu…”
Ta im lặng.
Phải rồi.
Ai ai cũng bảo ta si mê Thái tử điện hạ đến ngu muội, nào có ai biết — ta chỉ là sợ.Sợ nghèo.
Phụ thân ta, Ứng Thư Viên, là Đại tướng quân trấn quốc nước Tề, dưới gối ba trai hai gái, gia đạo hòa thuận, vinh hiển vô cùng.Còn mẫu thân ta, chỉ là một nữ tử quê mùa nơi biên cảnh. Năm đó phụ thân bị địch hạ độc, vô tình được mẫu thân cứu mạng.Có lẽ phụ thân động lòng nhất thời, cũng có thể mẫu thân thấy người anh tuấn mà sinh tâm mến mộ, nói chung là… hồ đồ thế nào mà qua lại một đêm.Rồi sinh ra ta.
Ứng Ngọc.
Sau khi thương thế vừa lành, phụ thân liền vội vã lên đường, không để lại một lời, cũng chẳng buồn quay đầu nhìn lấy mẫu thân một lần — dù khi ấy, bà đã hoài thai giọt máu của ông được hơn nửa năm.
Từ lúc chào đời, ta cùng mẫu thân nương tựa lẫn nhau, sống trong khốn khó, bữa đói bữa no.
Ngày giặc ngoại xâm kéo đến, mẫu thân bán sạch ruộng vườn, giết luôn con gà mái duy nhất, thậm chí dâng cả bản thân mình, mới có thể bảo toàn mạng sống cho mẹ con ta.
Địch lui rồi, ta cứ ngỡ ngày tháng sau này sẽ được yên ổn. Nào ngờ thiên tai giáng xuống — đại hạn, rồi đến ôn dịch.Chúng ta từng ăn đất, từng nhai vỏ cây, đến cuối cùng… mẫu thân ta phải rạch tay lấy máu, đút cho ta cầm hơi.
Bà chết đói ngay trước mặt ta.
Lúc ấy, bà chẳng khác gì bộ hài cốt bọc da, gầy đến không còn hình người.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta thề với lòng mình: ta nhất định phải gả cho kẻ giàu có nhất thiên hạ.
Cũng ngay lúc ấy, các con khác của phụ thân — ba trai hai gái — đều lần lượt chết trong trận ôn dịch.Chỉ còn ta được đón về phủ, trở thành đứa con duy nhất của Tướng quân Ứng Thư Viên.
Nhưng Hoàng đế tuổi đã xế chiều. Nếu ta gả cho ông, chờ ông băng hà, e rằng bản thân cũng không tránh khỏi bị tuẫn táng.
Vậy nên, ánh mắt ta — chỉ đặt lên một người: Thái tử, Tề Liệt.
Ta mím môi, lắc đầu khẽ khàng.
“Ngươi không hiểu đâu, Cải Đường.”
“Cảnh nghèo — thật sự rất đáng sợ. Mà đói khát… còn đáng sợ hơn thế.”
“Ta…”
“—Tướng quân! Tướng quân!!”
Tiếng tiểu đồng hớt hải vang lên từ tiền viện, cắt ngang lời ta, nghe như đang có chuyện trọng đại.
“Phó… Phó… Phó quốc sư đến rồi ạ!!”
2.
Phó quốc sư — Phó Tầm, cái tên này ta đã nghe qua không biết bao nhiêu lần.
Hắn là người thần bí nhất trong thiên hạ nước Tề. Trên phố thường lưu truyền đủ lời đồn đãi về hắn, song trừ mỗi kỳ tế lễ nửa năm một lần, Phó Tầm rất ít khi lộ diện trước mặt người đời.
Lần gần nhất ta nhìn thấy hắn, là nửa năm trước. Khi đó hắn đứng trên tế đàn, tay chắp sau lưng, thân hình cao ráo thẳng tắp, ngón tay trắng như tuyết, thon dài tinh tế, tựa ngọc thượng hạng được gọt giũa tinh vi.
Trên mặt hắn có đeo một lớp sa mỏng, chỉ lộ ra đôi mắt như hồ nước lam sâu hút, nhìn vào cứ như cả linh hồn đều bị hút vào đó.
Một người như vậy, thần bí như thế… hôm nay, lại vì cớ gì…
đến tướng phủ?
Ta cùng Cải Đường nhìn nhau, đồng loạt gật đầu, bước chân nhẹ đi mấy phần.
“Đi, tới xem thử.”
Phó Tầm vốn là người ưa thanh tĩnh, vì hắn mà phụ thân ta, Ứng Thư Viên, đã cho giải tán toàn bộ nha hoàn tiểu đồng nơi tiền viện, nhờ vậy mà ta len lén tiếp cận cũng dễ dàng hơn hẳn.
Vừa áp sát đại sảnh, mùi hương trúc nhẹ thoảng trong không khí, thanh nhã dễ chịu. Cách một khoảng vẫn thấy rõ bóng dáng bạch y như ngọc đang ung dung ngồi đó.
Còn phụ thân ta — ngồi đối diện hắn — ta quyết định coi như không thấy.
Ta rụt vào nấp sau thân cây, chẳng rõ có phải ảo giác hay không, mà dường như Phó Tầm ngẩng đầu, liếc nhìn về hướng này một cái.
Vẫn như lần trước — đeo sa che mặt.
Đúng là thích bày vẻ.
“Đại thắng trở về, Thánh thượng đặc phái tại hạ đến đây chúc mừng Tướng quân,”Giọng Phó Tầm trầm ổn vang lên, mang theo khí tức ôn hòa, “thuận tiện phụng chỉ, tới giúp Tướng quân xem một quẻ thiên tượng.”
Thảo nào.
Vừa nghe vậy, lòng ta lập tức sáng tỏ.
Ứng Thư Viên rời kinh ba năm, dù nay thắng trận khải hoàn, nhưng không ai biết rõ ba năm ấy ông trải qua điều gì, nghĩ những gì.