1.
Tháng này, ta đã triệu Thái y tới lần thứ mười.
Một tấm khăn lụa mềm mại đặt trên cổ tay, đầu ngón tay thon dài xương khớp rõ ràng khẽ chạm vào mạch đập.
"Thân thể điện hạ không có gì đáng ngại, e là do khí nóng xâm nhập mà cảm thấy phiền muộn, hồi hộp. Chỉ cần nghỉ ngơi nhiều là sẽ ổn."
Ta chống cằm, nhìn chằm chằm vào lông mày và đôi mắt của Trầm Quan Lan.
Chàng rất tuấn tú, dung mạo đoan chính thanh nhã, chẳng khác nào đóa hoa cao ngạo nơi núi tuyết.
Khiến người ta không dám khinh nhờn.
Mười năm trước.
Chàng theo sư phụ mang hòm thuốc tiến cung, thay ta – lúc đó bị ngã – chẩn trị thương thế.
Từ nhỏ ta đã yếu ớt, sợ đau, nhưng kỳ lạ thay, thuốc mà Trầm Quan Lan bôi cho lại chẳng hề đau đớn, còn hiệu nghiệm hơn cả sư phụ của chàng.
Về sau, ta thường nghịch ngợm rồi bị xây xát đôi chút, nhưng nhờ vậy lại có cớ để gặp chàng.
Chàng còn thường xuyên mang theo kẹo đường từ ngoài cung vào cho ta, ngọt lịm nơi đầu lưỡi, đau đớn cũng chẳng còn.
Lại sau nữa, chàng được bổ nhiệm làm Thái y lệnh, thường phải lui tới các cung để hành y.
Mà ta thì đã trở thành cái đuôi nhỏ bám theo sau chàng.
Suốt mười năm ta kiên trì theo đuổi chàng, để rồi trở thành đề tài mua vui trà dư tửu hậu trong miệng người đời.
Còn chàng vẫn là đóa cao lương không thể với tới như xưa.
Có lẽ, đã đến lúc nên từ bỏ rồi.
Ta hít một hơi thật sâu.
"Trầm Quan Lan, hôm nay ta muốn nói cho rõ ràng."
"Ta biết chàng chán ghét ta, chỉ là vì thân phận công chúa của ta nên mới không tiện cự tuyệt."
"Tiếp theo chàng không cần phải—"
Không phải đâu!
Một giọng nam trầm ấm vang lên, cắt ngang lời ta.
Ta sững lại, ngẩng đầu nhìn chàng.
Trầm Quan Lan vẫn quỳ bên cạnh, chậm rãi thu dọn hòm thuốc, từ đầu đến cuối không hề mở miệng.
Ta đưa tay xoa thái dương. Đúng là ma xui quỷ khiến, giữa ban ngày ban mặt mà còn nghe cả ảo thanh.
Ta hắng giọng, tiếp tục nói:
"Phụ hoàng đã chọn cho ta một nơi tốt để gả đi. Phủ Hầu gia họ Tề là công thần khai quốc, đích thân mẫu hậu cũng thân thiết với chủ mẫu nơi ấy."
"Tiểu Hầu gia họ Tề cũng là một thiếu niên phong độ, ta gả sang đó, có lẽ sẽ không chịu khổ."
"Trầm Quan Lan, chàng không cần lo nữa. Sau này ta cũng sẽ không dây dưa với chàng đâu."
Nói xong câu ấy, trong lòng ta lại bất chợt nhẹ nhõm.
Chúng ta là con cháu hoàng thất, vốn đã quen chuyện cầm lên được thì cũng buông xuống được.
Ta – Hạ Cửu Thanh – hẳn nên như thế.
Khóe mắt liếc qua, thấy động tác của Trầm Quan Lan khựng lại một thoáng.
Ta phất tay, ý bảo chàng lui xuống.
Nhưng đúng lúc ấy, bên tai lại vang lên giọng nói quen thuộc ấy lần nữa.
Điện hạ… thực sự sẽ gả đi sao?
Nhưng bệ hạ lại không bằng lòng gả điện hạ cho ta. Nếu sau này điện hạ không còn triệu kiến nữa… ta phải làm thế nào mới có thể ở lại bên cạnh nàng?
Ta chết lặng, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Trầm Quan Lan.
Không đúng. Rõ ràng là giọng của chàng.
Nhưng chàng lại không hề mở miệng.
Ta nhìn Trầm Quan Lan đang cúi đầu xuất thần, không có lấy một động tác nào tỏ ý muốn lui xuống.
Tim ta bất giác đập nhanh một nhịp.
Chẳng lẽ… ta vừa nghe được tiếng lòng của Trầm Quan Lan?
Giọng nói ấy vẫn chưa dừng lại.
"Biện pháp tốt nhất để được ở bên điện hạ cả đời, chính là vung dao tự thiến, làm một thái giám, như vậy mới có thể ngày ngày kề cận nàng."
"Nhưng mà…"
Giọng nói ấy bắt đầu mang theo vẻ ấm ức.
"Ta vẫn có chút luyến tiếc… hai viên ngọc của mình…"
Ta suýt ngã khỏi quý phi tháp.
Ánh mắt hoảng hốt lập tức dừng lại ở vùng eo của Trầm Quan Lan.
Ngọc gì chứ?
Hai viên ngọc nào?
Lẽ nào là… đúng cái thứ ta đang nghĩ đến sao?
Có lẽ động tác của ta quá mức rõ ràng, Trầm Quan Lan như bừng tỉnh, đôi mắt khi nhìn lại ta đã trở nên lạnh lùng cao ngạo như thường.
Chàng khom người hành lễ.
"Điện hạ bảo trọng. Thái y viện vẫn còn việc, thần xin cáo lui."
Ta vẫn còn đang trong cơn bàng hoàng, liên tục gật đầu như gà mổ thóc.
"Được được, chàng mau đi đi."
Đầu ngón tay Trầm Quan Lan khẽ co lại, rồi xách hòm thuốc xoay người rời đi.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy bước chân của chàng hơi lảo đảo, có phần mất trật tự đến khó nhận ra.
Mà giọng nói nghiến răng nghiến lợi ấy cũng dần trôi xa khỏi tai ta.
"Điện hạ có người mới liền vội vàng đuổi ta đi sao…"
"Tiểu Hầu gia họ Tề đúng không?"
"Thằng nhãi đó mà dám tới cầu hôn, ta sẽ bỏ thuốc xổ vào thuốc bổ thận của hắn."
"Cho hắn ba ngày không xuống nổi giường."
"Không đúng. Phải là bảy ngày…"
Ta: "…Hả?"
2.
Sau khi Trầm Quan Lan rời đi, ta ngồi lại một mình, cố tiêu hóa hết đống thông tin khổng lồ vừa nãy.
Thoáng chốc không biết nên kinh ngạc vì bản thân nghe được tiếng lòng của Trầm Quan Lan…Hay nên sốc vì Tiểu Hầu gia họ Tề bị đánh giá là… thận không tốt…
Nhưng mà… Trầm Quan Lan chàng ấy lại… có tình ý với ta ư?