22.
Hoàng đế lại bắt đầu thường xuyên ngủ lại điện của ta. Đây có lẽ là những thời khắc cuối cùng, hắn bám người vô cùng, lúc nào cũng phải ôm ta mới vào giấc được.
Đêm nay, ta mở bừng mắt, động tác nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay hắn, mò mẫm lấy ra thanh đoản kiếm giấu dưới đệm. Đêm đen tịch mịch khiến lòng người hoảng loạn, ta nhìn chằm chằm vào bóng hình trên giường, chậm rãi giơ đoản kiếm lên.
Đó là phu quân của ta. Là người duy nhất không coi ta là quái vật. Cũng là kẻ thủ ác đã sát hại Hoàng tỷ!
Ta siết chặt chuôi kiếm, mũi kiếm hướng xuống dưới. G.i.ế.c hắn đi! G.i.ế.c hắn đi! Thời cơ đến rồi, g.i.ế.c hắn đi! Những tiếng gào thét điên cuồng vang vọng trong tâm trí ta.
Không! Không phải lúc này! Ta nhắm mắt lại, mũi kiếm đột ngột xoay hướng, đ.â.m thẳng vào bụng mình.
"Chiếu Hoa!" Hoàng đế bật dậy như lò xo, tay không nắm chặt lấy lưỡi kiếm. Trong bóng đêm, chỉ có đôi mắt hắn sáng rực đến kinh người: "Nàng làm cái gì vậy?" Hắn nghiến răng hỏi.
Máu nóng xuôi theo lưỡi kiếm chảy xuống, thấm vào lớp trung y mỏng manh của ta. Nước mắt ta cũng lã chã tuôn rơi: "Ngươi còn thức! Ngươi vẫn thức! Ngươi lừa ta!"
Ta buông đoản kiếm ra, dốc hết sức bình sinh mà đ.ấ.m vào người hắn: "Ngươi cản ta làm gì? Ta g.i.ế.c không được ngươi! Tại sao đến bản thân mình cũng không thể g.i.ế.c?!"
"Chiếu Hoa! Chiếu Hoa!" Hoàng đế nắm chặt hai tay ta, vừa cẩn trọng vừa kiên quyết ôm ta vào lòng: "Trẫm vui lắm, nàng không nỡ g.i.ế.c Trẫm, trong lòng nàng có Trẫm!"
"Nàng có bao nhiêu cơ hội để g.i.ế.c Trẫm nhưng vẫn không hạ thủ được, Trẫm biết mà! Trẫm biết mà! Nàng và ta là cùng một loại người, nhất định phải ở bên nhau!"
Ta khóc đến mức gần như ngất đi: "Làm sao ta có thể sinh con cho ngươi! Làm sao ta có thể?!"
"Hoàng tỷ đối xử với ta tốt như thế, ta tới đây là để g.i.ế.c ngươi! Làm sao ta có thể sinh con cho ngươi được chứ?!"
"Tại sao hả?" Ta vùng vẫy không thoát, tiếng nấc nghẹn ngào khiến ta kiệt sức: "Tại sao ngay từ đầu người đi hòa thân không phải là ta? Tại sao ngươi lại g.i.ế.c Hoàng tỷ? Tại sao chứ!"
Hoàng đế ôm chặt lấy ta, m.á.u trong lòng bàn tay hắn dính bết đầy lưng ta. Hắn im lặng thật lâu, mặc cho ta gào khóc điên loạn.
Hồi lâu sau, hắn mới thở dài một tiếng: "Là Trẫm sai rồi."
Hắn rốt cuộc cũng thừa nhận cái c.h.ế.t của Hoàng tỷ có phần của hắn.
"Nhưng..." Hoàng đế dùng bàn tay đẫm m.á.u lau nước mắt cho ta: "Nếu không có cái c.h.ế.t của Quân Hoa, sao Chiếu Hoa có thể gặp được Trẫm?"
Ta ngẩn người trong giây lát, bàn tay dính m.á.u áp lên mặt hắn.
"Ngươi..." Ta vừa định mở miệng, thì bụng bỗng truyền đến một cơn đau quặn thắt. Cơn đau dữ dội đến mức không thể chịu đựng nổi chỉ trong chớp mắt, ta còn bao nhiêu lời muốn nói, nhưng đau đến mức ngã lăn ra giường.
Có thứ gì đó đang chảy dài theo đùi ta.
23.
"... Đồ khốn khiếp! Phải giữ bằng được Chiếu Hoa cho Trẫm!"
"Chỉ là một đứa nhỏ chưa chào đời, c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi! Nếu Chiếu Hoa của Trẫm có mệnh hệ gì, Trẫm sẽ lăng trì cửu tộc các người!"
"Sao lại chảy nhiều m.á.u thế này?"
"Cút! Đừng có cản Trẫm!"
Thật là ồn ào. Ta gắng sức mở mắt, thấy bóng hình mờ ảo của Hoàng đế đang từ xa tiến lại gần. Dần dần, tầm nhìn rõ hơn, ta thấy đôi mắt hắn đỏ hoe.
"Đứa nhỏ..." Ta có lời muốn hỏi hắn.
Hoàng đế đỏ mắt quỳ sụp xuống, chỉ một cái quỳ này thôi mà cả điện người lập tức dập đầu sát đất.
"Không sao cả." Hắn nghẹn ngào: "Sau này chúng ta sẽ lại có con thôi."
Vậy sao? Ta khẽ mỉm cười, đưa tay lên. Hoàng đế lập tức nắm lấy tay ta: "Sao vậy?"
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, vân vê lòng bàn tay hắn, như thể đang nói lời tình tự: "Ngươi nợ ta một người tỷ tỷ, và một đứa con."
Hoàng đế sững sờ, gần như lộ ra vẻ lúng túng và bàng hoàng. Một kẻ giỏi khua môi múa mép như hắn, thậm chí có thể nói cái c.h.ế.t của Hoàng tỷ là cơ duyên để hắn gặp ta, vậy mà lúc này lại câm nín.
Ta truy hỏi: "Ngươi định đền cho ta thế nào đây?"
Hoàng đế nhắm mắt lại, một hồi lâu sau, tấm lưng thẳng tắp của hắn bỗng chùng xuống. Hắn như đã nhận mệnh: "Chiếu Hoa nói sao thì là vậy, Trẫm dùng cả đời này đền cho nàng."
Ồ. Nghĩa là hắn vẫn muốn sống trọn vẹn kiếp này sao?
24.
Ta bình phục rất nhanh. Khi đã có thể xuống giường, Hoàng đế đích thân dìu ta tới hình phòng. Hình phòng đã được cọ rửa sạch sẽ, đám cận vệ của hắn lúc này đều có mặt. Ta lần lượt quét mắt qua gương mặt những gã nam nhân đó, tìm thấy vài gương mặt quen thuộc.
"Hoàng thượng!" Ta kéo nhẹ tay áo Hoàng đế, quay sang tố cáo: "Ngài có biết bọn chúng từng nói những gì không?"
"Nói gì?" Có lẽ vì dạo gần đây tâm tính ta thất thường, nên Hoàng đế càng thêm yêu thích dáng vẻ ta dịu dàng nói chuyện với hắn.
"Lúc đưa Hoàng tỷ của thiếp về nhà, bọn chúng nói..." Ta ghé sát tai Hoàng đế thầm thì: "Đợi khi đón một vị công chúa khác tới Đại Hạ, không bao lâu sau, lại có thể chơi đùa thêm một vị công chúa nữa."
Sắc mặt Hoàng đế đại biến, hắn siết chặt lấy tay ta. Ta không hề quên. Chuyện này chưa kết thúc đâu.
Hắn đã nhận ra, cúi đầu nhìn ta. Ta nhìn hắn, thấy trong mắt hắn hiện lên sự đau đớn. Đó là những thân vệ trung thành nhất của hắn, cùng hắn lớn lên, vì ngai vàng của hắn mà vào sinh ra tử.
Nhưng mà… ta muốn mạng bọn chúng. Ta nhìn Hoàng đế, ánh mắt rực cháy sát khí.
"... Chiếu Hoa." Hoàng đế nắm lấy tay ta, đang đấu tranh, đang đau khổ.
Ta nghĩ hắn đã không còn nhớ nổi những ngày tháng thiếu vắng người mình yêu là như thế nào rồi, thế nên hắn nói: "Chiếu Hoa có còn nhớ bọn chúng trông như thế nào không?"
Ta nở nụ cười rạng rỡ, lần lượt chỉ cho Hoàng đế xem.
Hoàng đế ôm lấy ta, trong thoáng chốc hắn đã tìm ra một cách vẹn cả đôi đường. Hắn thương lượng với ta: "Chiếu Hoa nhận lấy Phượng ấn, Trẫm sẽ ra mặt cho nàng, thấy sao?"
Ta mỉm cười, đặt một nụ hôn lên môi hắn: "Được thôi."
25.
Thiến trước, sau đó phế bỏ tứ chi, rồi tống vào quán kỹ nam. Đó chính là kết cục của những kẻ kia.
"Chiếu Hoa còn muốn g.i.ế.c ai nữa không?" Hoàng đế ôm lấy ta, vùi mặt vào hõm cổ ta thầm thì: "Còn ai nữa? Cứ nói hết cho Trẫm nghe."
Ta đẩy hắn ra, thay một nén hương mới trong phòng. Đêm đã về khuya, ta uống t.h.u.ố.c rồi lên sập. Hoàng đế nhìn thấy chiếc bình sứ quen thuộc trên bàn, lo lắng hỏi: "Lại đau đầu sao?"
"Ừm." Ta khẽ đáp một tiếng, tựa sát vào người hắn nằm xuống.
"Đây là cái giá thiếp phải chịu." Ta nói.
Thần sắc Hoàng đế chợt tối sầm lại, hắn hôn lên vai ta: "Chiếu Hoa không nên tự trách. Nàng là nàng, Quân Hoa là Quân Hoa. Nàng ta là tỷ tỷ của nàng, nàng ta sẽ không oán trách nàng đâu."
Ta bật cười một tiếng: "Ngủ đi."
...
Đêm tĩnh mịch vô cùng. Khi ta bị đ.á.n.h thức bởi những tiếng thở dốc nặng nề, lòng thoáng chút ngẩn ngơ. Đến lúc xoay người nhìn Hoàng đế nằm bên cạnh, mới phát hiện trán hắn mồ hôi nhễ nhại, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Ta ghé tai lắng nghe, nhưng chẳng thể bắt được một âm điệu vẹn tròn nào.
Tiếng động ấy thật khiến người ta mất giấc, ta khẽ đẩy Hoàng đế một cái. Hắn giật mình tỉnh giấc, ôm lấy thái dương ngồi dậy. Đợi đến khi hoàn hồn, hắn mới kinh hồn bạt vía ôm chặt lấy ta: "Trẫm gặp ác mộng."
Ta vỗ nhẹ vào lưng hắn trấn an: "Chỉ là một giấc mơ thôi mà."
"... Phải." Hoàng đế bị ta thuyết phục: "Chỉ là một giấc mơ."
Hắn ngẩng đầu lên: "Sang năm Trẫm đại thọ, hay là mời Phụ hoàng Mẫu hậu nàng sang đây thăm nàng? Nàng có nhớ nhà không? Trẫm bảo họ đến đây, ở lại lâu một chút bồi nàng, được không?"
Ta hình như đã hiểu: "Hoàng thượng mơ thấy thiếp đi mất sao?"