6.
Còn vụ “hạ dược” ấy hả? Thật ra chỉ là một hiểu lầm.
Cũng tại ta ham vui, lại thêm Thái tử ca ca không có chừng mực!
Hôm đó là ngày Lễ Thất Tịch, ta cùng ca ca trốn ra khỏi cung, chạy dọc khắp phố lớn kinh thành rong chơi suốt hai canh giờ.
Lúc về còn ôm theo hai vò Túy Xuân Phong nhỏ xíu.
Chai rượu quá nhỏ, ta lại giấu trong lớp áo dài rộng thùng thình, nghĩ bụng sẽ không bị ai phát hiện.
Ai ngờ Thẩm Ly là mắt cú!
Hắn rõ ràng đã thấy ngay từ lúc ta vừa ngồi xuống, vậy mà lại cố tình đợi đến khi tan học mới ra tay tịch thu toàn bộ tang vật!
Ngoài ra, hắn còn phạt ta làm một bài thơ mừng Lễ Thất Tịch để dâng lên.
Ta trong lòng bực bội, nên cố ý viết một bài thơ đầy ẩn ý tình dục nam nữ, rồi mang thẳng đến điện Tạ Ương tìm hắn.
Vốn dĩ hắn không thích ai hầu hạ, nên trong điện chẳng có ai cả.
Ta bước vào đại điện, đi thẳng vào nội thất của hắn.
Vừa đẩy cửa đã thấy ngay hai vò rượu Túy Xuân Phong đặt trên bàn gỗ tử đàn.
Ta lén lút quan sát bốn phía, xác nhận không có ai.
Bèn đặt bài thơ xuống bàn, nghĩ bụng: đã bị phạt thì cũng phải có thưởng, ta liền tháo nắp một vò rượu, ngửa đầu uống luôn.
Vị rượu thanh mát ngọt ngào, thơm mùi đào, vừa vào miệng đã khiến lòng người say mê.
Chỉ một ngụm đã thấm vào tận tim gan, mệt mỏi tiêu tan, cả người nhẹ tênh như bông.
Ta ôm lấy vò rượu, ngồi xổm ngay dưới đất, lại nốc thêm một hớp lớn.
Đột nhiên, bên trong điện vang lên tiếng nước chảy.
Cơ thể ta đang chếnh choáng vì men, đầu óc lơ mơ…
Trong vô thức, ta liền đứng dậy, lần theo tiếng động bước vào trong…
Loại rượu này đúng là thâm độc…
Ta cảm giác từng bước đi như giẫm trên mây, thân thể nhẹ bẫng, lâng lâng như muốn bay lên.
"Rào!"
Ta đẩy tấm bình phong phủ đầy mực nước sang bên, cả người khựng lại giữa không trung, như bị đóng đinh.
Âm thanh róc rách của nước bỗng trở nên cực kỳ chói tai, nhưng không gian quanh ta lại tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Trong tầm mắt chỉ còn lại làn sương mờ mịt từ nước nóng bốc lên… cùng với tấm lưng trần trắng đến lạnh lẽo của hắn – Thẩm Ly.
Những giọt nước chưa kịp lau khô men theo xương quai xanh mà chảy xuống sống lưng.
Tóc hắn ướt rũ, nửa dính lên làn da, nửa buông rơi theo gáy, lộ ra đường cong eo thon gợi cảm, quá đủ để khiến tim ta ngừng đập.
"Cạch!"
Tay ta buông rơi vò rượu. Dù nó rơi xuống thảm lông dày, không phát ra tiếng lớn, nhưng trái tim ta thì như rớt thẳng xuống đất.
– Ai đó? – Hắn giật mình quay đầu lại, ánh mắt chạm thẳng vào ta.
Ta vội đưa hai tay bịt mũi, chỉ cảm thấy huyết khí xông thẳng lên não.
– Bổn cung! Bổn cung không cố ý! Phu tử tha lỗi!
Nói rồi ta vội quay người, chỉ muốn lao ra khỏi điện ngay tức khắc.
Tiếc thay rượu say làm loạn ý chí, gan cũng lớn hẳn lên, ta lại liếc mắt thêm một cái.
Lần này, tầm nhìn gần đến mức ta bắt đầu nghi ngờ hắn cố ý quyến rũ ta!
…Đáng tiếc, tất cả đều là tưởng tượng của ta.
Thẩm Ly nổi tiếng là người thanh tâm quả dục, giống như tiên nhân bị đày xuống trần, chỉ thích gió thanh trăng lạnh.
Quả nhiên – khoảnh khắc tiếp theo, hắn đưa tay che mắt ta lại.
Lông mi ta khẽ run, lướt nhẹ qua lòng bàn tay hắn còn ướt nước.
Hơi thở của hắn bao trùm quanh ta, mùi xà phòng thoang thoảng xen lẫn hương đào của Túy Xuân Phong cứ thế quấn lấy nhau.
– Công chúa… đừng nhìn thần nữa.
Ta nhất thời đầu óc toàn là hương đào.
Buột miệng hỏi:
– Thẩm Ly, chàng cũng uống Túy Xuân Phong rồi à?
Ta rất ít khi gọi thẳng tên hắn như vậy.
Câu hỏi vừa thốt ra, toàn thân hắn lập tức cứng đờ.
Khoảnh khắc sau, hắn muốn đẩy ta ra ngoài điện.
Ta bất ngờ gạt tay hắn ra, ngẩng đầu, đôi mắt không rời lấy đôi mắt của hắn.
– Thẩm Ly, chàng thơm quá.
Hắn khoác lên người chiếc trường bào rộng, chỉ để hở phần cổ và một mảnh da mịn như ngọc nơi gáy.
Ta kiễng chân định tiến lại gần, nhưng cằm lại bị hắn nâng lên, ngón tay giữ chặt như muốn ngăn lại cơn say của ta.
Ta ngẩn người.
Chưa kịp phản ứng gì, ta đã theo bản năng cúi xuống, khẽ hôn lên nốt ruồi nhỏ nơi đầu ngón tay hắn, miệng cười tươi rói như kẻ vô tâm:
– Thẩm Ly, ta thích chàng.
– Mộc Tân, ngươi say rồi.
Hắn nhìn ta, ánh mắt không rõ là kìm nén, chấp niệm hay hỗn loạn…