6
Ta nằm trên đất lạnh trong từ đường, nhìn thiên thư lướt qua trước mắt.
【Má ơi! Không hổ danh nữ phụ độc ác, ta lại càng thích nàng mất rồi thì phải!】
【Tình tiết đã thay đổi, liệu nữ phụ có gặp nguy hiểm không?】
Ta ngáp một cái.
Còn trông mong phụ thân ra mặt?
Thà mong lợn mẹ biết leo cây còn hơn.
Giờ đây ta là người được chính miệng Thôi Kỳ Minh chỉ định làm kế thất.
Muốn tránh chuyện lớn phát sinh, họ chỉ có thể ngậm máu nuốt vào bụng.
Quả nhiên, sáng hôm sau, tiểu đồng thân cận của phụ thân đã cung kính đến mời ta ra ngoài.
Phụ thân thay sắc mặt, trở nên ôn hòa:
“Hôm nay là ngày xuất tang của đích tỷ con.”
“Con giữ gìn bổn phận, đừng gây thêm chuyện gì.”
Thấy ta im lặng, ông ta xoa xoa khuôn mặt sưng đỏ, cười gượng gạo:
“Hửm? Được không?”
Ta gật đầu.
Ông ta mới yên tâm, dẫn ta cùng vào phủ Thừa tướng.
Phụ thân với mặt sưng như đầu heo, chính thất thì khập khiễng một chân.
Có người hỏi, họ chỉ nói vì quá đau buồn mà đâm đầu vào tường, một người vấp ngã trật chân.
Nhân lúc mọi người đều ra tiền viện, ta lẻn tới chỗ đặt quan tài.
“Ta muốn ở riêng với tỷ tỷ một lát, các ngươi lui xuống đi.”
Việc ta sẽ trở thành kế thất phủ Thừa tướng vốn đã không còn là bí mật, đám hạ nhân trong phủ cũng nguyện cho ta – vị Thiếu phu nhân tương lai – chút thể diện.
Mọi người đều lui ra.
Tứ muội canh chừng bên ngoài.
Ta cùng Tam muội hợp lực đẩy nắp quan tài.
“Nhị tỷ, nhanh lên!”
Dưới lời giục gấp của tiểu muội, ta rút dao găm đã chuẩn bị từ trong tay áo, nhắm ngay ngực Mạnh Chẩm Nguyệt mà đâm xuống một nhát chí mạng.
Nếu nàng đã muốn chết— vậy thì để nàng chết cho thật sạch sẽ.
7
Chúng ta thu dọn mọi thứ xong xuôi, an tọa tại tiền sảnh.
Thiên thư hôm nay lại xuất hiện nhanh hơn thường lệ.
【Khoan đã… nữ phụ này vừa làm gì vậy?!】
【Cho dù bọn họ có hủy thi thể nữ chính cũng vô ích, ba năm sau nữ chính vẫn sẽ trở lại, hệ thống chỉ cần búng tay là có ngay thân xác mới.】
【Ai bảo nam chính là chân ái, dù có đổi thân xác, chỉ cần liếc mắt một cái cũng nhận ra nữ chính, huhu, ta phục quá rồi.】
Thiên thư nhanh chóng ầm ĩ cả lên:
【Không hiểu nổi, hai người họ yêu đương ân ái thì tự đóng cửa mà làm, lôi nữ phụ vào để làm gì?】
【Tùy tiện hủy hoại cuộc đời người khác, chỉ để thành toàn cho thứ gọi là tình yêu đích thực của mình sao?】
Ta bất động thanh sắc, lặng lẽ ghi nhớ từng mẩu tin mấu chốt bên trong.
Cái gì mà “nữ chính”…
Mạnh Chẩm Nguyệt trông chẳng khác nào yêu nghiệt sống lại.
Thấy ta mãi không lên tiếng, phụ thân chủ động hỏi han:
“Hiến Âm, con đang nghĩ gì thế?”
Ta nở nụ cười chuẩn mực, không chê vào đâu được:
“Phụ thân, nữ nhi chỉ đang nghĩ về vài chuyện trong cuốn thoại bản đọc gần đây.”
“Người nói xem, liệu có ai có thể đổi sang một thân xác khác, mang danh người khác mà sống tiếp trong cõi đời này không?”
Phụ thân ngẩn ra, còn chưa kịp mở lời—
thì vị công tử họ Thôi của chúng ta đã lên tiếng phản bác:
“E là muội đọc thoại bản đến hóa điên rồi.”
“Những thứ hoang đường bịa đặt sao có thể tin thật?”
“Cho dù có thật, thì tất là yêu tà tác quái, phải xử hỏa hình mới sạch mầm họa!”
Ta làm ra vẻ suy ngẫm, khẽ gật đầu.
8
Chẳng mấy chốc, ngày ta thành thân với Thôi Kỳ Minh cũng đã tới.
“Hôn sự kế thất mà thôi, không cần quá long trọng.”
—Nguyên văn lời của Thôi công tử.
Một chiếc kiệu đơn giản đưa ta vào phủ Thừa tướng, mời vài thân hữu quen biết, bày vài bàn tiệc rượu, vậy là chuyện cưới hỏi xem như hoàn tất.
Ta ngồi trong kiệu, lắc lư tiến vào phủ Thôi.
Từ ban ngày chờ đến khi trời tối, phủ Thôi dường như hoàn toàn quên mất sự hiện diện của ta.
Hộp đồ ăn chuẩn bị từ trước bị giữ lại, người quản sự chỉ nói: “Không hợp quy củ.”
Tiếng cười nói náo nhiệt bên ngoài không ngớt truyền vào, ta chẳng buồn đợi nữa, tự tay vén khăn voan tìm thức ăn trong phòng.
Bên cạnh là mama họ Triệu – người từng hầu hạ đích tỷ trong phủ – vội vàng ngăn ta lại:
“Thiếu phu nhân, công tử còn chưa vén khăn, cũng chưa uống rượu hợp cẩm, nghi lễ chưa hoàn tất.”
“Làm vậy e rằng không ổn.”
Bà ta từng được đích tỷ coi trọng, kính như trưởng bối, nhưng vì được tâng bốc quá nhiều, đã sớm quên mất thân phận mình.
Lời thì cung kính, nhưng tay đã vươn ra định ấn ta ngồi xuống.
Chưa chạm đến vạt áo của ta, đã bị Tùy Liễu bên cạnh giữ chặt tay lại.
Triệu Mama bất mãn, gằn giọng: