1
Năm ta vừa cập kê, Cố Thanh Nhượng đích thân tới cửa, nói muốn từ hôn.
Hắn đứng dưới bậc thềm, lưng thẳng tắp, cách lớp hoa bay đầu xuân, cùng ta đối diện.
Trong mắt là sự trầm tĩnh và sâu lắng chẳng thuộc về một thiếu niên mười tám tuổi.
“Cố mỗ đối với Tam tiểu thư không có tình ý, không muốn làm lỡ cả đời của Tam tiểu thư, chỉ mong người sớm tìm được lang quân như ý.”
Từng chữ rõ ràng, như đá ném xuống đất, vang vọng giữa đám khách khứa đông đủ.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, vô cùng sửng sốt.
Ai chẳng biết hai nhà Hứa – Cố là chỗ giao hảo nhiều đời?
Ta và Cố Thanh Nhượng môn đăng hộ đối, lại có cha mẹ chỉ hôn.
Mối hôn sự này vốn là sự kết hợp đẹp đẽ giữa hai họ.
Vậy mà nay, hắn chỉ dùng hai chữ "không ý" làm cớ, thẳng thừng từ hôn ngay trong lễ cập kê của ta, chẳng chút nể mặt.
Gió xuân thổi tung tay áo hắn, lộ ra cổ tay thon dài.
Trong tay, là một tờ thiếp đỏ tươi—thiếp canh của ta.
Các nha hoàn đứng hai bên ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám tiến lên nhận lấy.
Ta chậm rãi bước xuống bậc thềm, nhận lấy thiếp canh, ngẩng đầu nhìn hắn.
Chỉ nói một chữ:
“Được.”
2
Cố Thanh Nhượng có người trong lòng, ta biết.
Đó là muội muội của môn sinh dưới trướng phụ thân hắn – Thẩm Tịch Ngô.
Chỉ là nàng ấy từ nhỏ đã yếu đuối, gia thế lại không cao, nên chủ mẫu nhà họ Cố chưa từng xem trọng, thậm chí còn giấu nhẹm chuyện này, quay đầu lập mối hôn sự giữa ta và Cố Thanh Nhượng.
Kiếp trước, sau khi ta và Cố Thanh Nhượng thành thân không bao lâu, Thẩm Tịch Ngô qua đời.
Cố Thanh Nhượng nhận được một phong thư.
Là nàng tự tay viết lúc bệnh nặng, từng chữ như má/u rơi từng giọt.
Nàng viết:
“Cố lang phụ ta.”
“Chỉ nguyện kiếp sau chẳng còn gặp lại.”
Cố Thanh Nhượng đọc xong thư, sắc mặt trắng bệch, hồi lâu không nói gì.
Bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến rớm má/u, hắn cũng không hay.
Ta thấy sắc mặt hắn khác thường, bước đến gần, dịu giọng hỏi:
“Phu quân, chàng làm sao vậy?”
Hắn vung tay áo hất ta ra, hai mắt đỏ hoe, nỗi đau thấu tận tâm can.
“Ngươi không cần biết.”
Ta loạng choạng lùi lại vài bước, vội vàng đưa tay chống vào mép bàn sắc nhọn, cơn đau nhói truyền tới khiến lòng bàn tay ta rớm máu.
Ta sững sờ nhìn hắn.
Hắn chỉ cúi đầu chăm chăm nhìn phong thư trong tay, một giọt lệ rơi xuống, mất cả phong thái thường ngày.
3
Về sau, qua lời hắn nói trong lúc say…
Ta mới biết rõ nội dung bức thư kia.
Biết được hắn và Thẩm Tịch Ngô là thanh mai trúc mã, tình ý tương giao.
Biết rằng, ta—chỉ là sự lựa chọn miễn cưỡng của hắn.
Chỉ bởi Thẩm Tịch Ngô thân thể yếu nhược, không thể làm vợ.
Chỉ bởi ta và hắn môn đăng hộ đối.
Hắn đành thuận theo sắp đặt của trưởng bối mà cưới ta.
Nhưng hắn không biết—
Ta cũng có người trong lòng.
Thái tử – Phó Độ.
Từng từ chối thánh chỉ tứ hôn, gượng cười nói với ta:
“Vân Chu, ta chẳng còn sống được bao lâu, không thể liên lụy đến nàng.”
Chàng chuẩn bị đồ cưới cho ta, tiễn ta xuất giá với vị công tử trẻ tuổi có tiền đồ nhất kinh thành.
Cho đến khi lâm chung, chàng vẫn tưởng ta sẽ hạnh phúc.
Nhưng ta không hạnh phúc.
Cố Thanh Nhượng và ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.
Hắn không nạp thiếp, trong phủ không có thông phòng, hậu viện trống không—
Nhưng không phải vì ta.
Chỉ là lòng hắn đã không dung nổi ai khác nữa.
Lúc không xử lý chính vụ, hắn chỉ biết đứng dưới cây ngô đồng buồn bã hoài niệm,
Chỉ biết ôm di thư của nàng, uống rượu đến say mèm,
Chỉ biết tiếc nuối và day dứt.
Vì chuyện ấy, ta từng trở về Hứa phủ.
Ta muốn hòa ly.
Hắn có người trong lòng, đâu cần cưỡng ép.
Nhưng mẫu thân chỉ lạnh nhạt nói:
“Nàng ta đã chế/t, sao có thể lay chuyển được vị trí của con?”