5
Sau khi nhà họ Cố từ hôn, mặc cho phía sau hỗn loạn ra sao, ta cầm lệnh bài do Hoàng hậu ban, bước thẳng vào cung.
Một đường đi tới Đông Cung.
Thái giám cung nữ truyền báo tầng tầng lớp lớp, song không ai ngăn ta lại.
Cánh cửa son son hé mở trong ánh chiều tà.
Phó Độ đứng lặng, khoác hờ áo choàng rộng, ánh hoàng hôn nhuộm cả thân hình cao gầy của chàng.
Sắc mặt chàng tuy tái nhợt, song vẫn còn chút huyết khí—
Không còn là dáng vẻ tiều tụy, xương gầy da bọc như kiếp trước.
Tựa như cách một đời người.
Chàng nhìn ta, ánh mắt ôn nhu, khóe môi hiện nét cười nhạt nhòa.
“Lễ cập kê… thế nào rồi?”
Nhưng rất nhanh chàng lặng đi, như chợt nhớ ra mình không nên hỏi vậy.
Ta chạy một mạch tới đây, tóc tai rối bời,
Một chiếc trâm ngọc lệch nghiêng cài nơi búi tóc, sắp rơi mà chưa rơi.
Ta chẳng đoái hoài gì đến lễ nghi, nhào vào lòng chàng.
Chàng cả người cứng đờ.
Ta nặng nề thốt:
“Cố Thanh Nhượng tới, muốn từ hôn với ta.”
Chàng chỉnh lại trâm cho ta, giọng dịu dàng an ủi:
“Hắn mắt mù tâm đục. Ngày mai ta nhất định sẽ dâng sớ vạch tội hắn, nàng chớ phiền lòng…”
Ta ngẩng đầu, lại cười với chàng:
“Ta không lấy hắn.”
“Cũng sẽ không lấy ai khác.”
Phó Độ sững sờ.
Chỉ thấy ta rút từ trong tay áo một chiếc khăn lụa được gấp kỹ lưỡng:
“Hôn thư của chúng ta, còn tính không?”
6
Ta và Phó Độ từng hợp bát tự, đổi thiếp canh.
Chỉ là ngay trước khi được ban hôn, chàng đột ngột lâm bệnh nặng.
Bệnh như núi đổ.
Chàng không thể lên ngựa, không còn sức kéo cung.
Nếu không phải chàng là đích trưởng tử,
Nếu không phải sinh mẫu đang nắm đại quyền,
Thì e rằng ngôi vị Thái tử cũng giữ không nổi.
Phó Độ cúi đầu, siết chặt dải áo choàng, ngón tay khẽ run.
Chàng lùi lại hai bước.
“Vân Chu, nàng hãy nghĩ kỹ lại một lần nữa.”
“Thái tử phi nếu cải giá sẽ vô cùng khó khăn. Nàng mà gả cho ta, về sau chỉ có thể cô độc đến già.”
“Nàng vốn sợ cô đơn… sợ quạnh quẽ…”
Ta nhớ lại kiếp trước.
Mũi cay xè.
Lệ từng giọt từng giọt rơi xuống.
Khi Phó Độ qua đời, ta không thể ở bên chàng.
Rõ ràng là hai người tâm ý tương thông,
Thế mà ta không biết nỗi đau sau cùng của chàng.
Chàng cũng không hay, ta bị lạnh nhạt, sống những ngày u tối.
Con đường đó, ta đã bước qua một lần.
Kiếp này, ta chỉ mong sớm tối bên nhau.
“Chẳng lẽ chàng… không muốn cưới ta nữa?”
Ta khóc nấc lên.
Phó Độ hoảng hốt, vội rút lấy hôn thư từ tay ta, cuống quýt nói:
“Muốn, ta muốn cưới.”
“Thánh chỉ đã viết xong từ lâu, tối nay có thể đưa tới Hứa phủ.”
“Lễ thành hôn trước đây cũng đã định nhiều ngày.”
“Nếu nàng đồng ý…”
Ta lau nước mắt, mỉm cười qua màn lệ:
“Vậy thì chọn ngày gần nhất đi.”
7
Trước khi cửa cung khép lại, Phó Độ đưa ta tiến cung bái kiến Hoàng thượng và Hoàng hậu.
Tam cương cửu lễ đều đã chuẩn bị từ trước, đầy đủ chu tất.
Hôn kỳ tuy gần, nhưng không hề vội vã.
Khi trăng sắp lên, Phó Độ tiễn ta xuất cung.
Thuộc quan Đông Cung cũng mang theo vô số đồ vật, chất đầy một cỗ xe ngựa.
Phó Độ nói: