“Chúc cụ sống lâu trăm tuổi!”
Ông cụ cười rạng rỡ, tuyên bố tại chỗ thành lập “Quỹ giáo dục chắt nội”.
Tôi ra ngoài rửa tay, vừa quay lại thì bị ba tiểu thư danh môn chặn đường.
Cô gái môi đỏ cầm ly champagne, mỉa mai:
“Phu nhân Cố quả là cao tay. Ly hôn xong dắt con quay lại, vẫn lên được vị trí chính thất.”
Tôi xoa bụng cười nhạt:
“Hai con rồi, cảm ơn quan tâm.”
“Cô tưởng sinh con là giữ được người đàn ông à?” – cô ta bước đến gần –
“Bạn gái cũ của Cố Trầm ngày mai về nước rồi đấy.”
Đúng lúc đó, giọng Cố Trầm vang lên sau lưng:
“Đang nói chuyện gì vui vậy?”
Môi đỏ lập tức đổi sắc mặt:
“Chúc mừng Cố tổng sắp đón quý tử...”
“Con gái.” – anh lạnh lùng chỉnh lại –
“Và tôi chỉ có một người yêu cũ, chính là vợ tôi hiện tại.”
Anh nắm tay tôi rời đi. Tôi quay đầu nhìn lại, ly champagne trong tay cô ta đã vỡ tan trên sàn.
Trên đường về, Đậu Đậu ngủ gục trên ghế trẻ em.
Cố Trầm đột ngột tấp xe vào lề.
“Chờ anh hai phút.”
Anh chạy vào tiệm thuốc 24h, lúc quay lại thì tai đỏ rực.
Tôi liếc vào túi: là acid folic và sữa bầu.
“Nhà còn mấy cái này mà?”
Anh cúi đầu nói nhỏ:
“Không phải mua cái này… Nhân viên bảo giai đoạn giữa thai kỳ có thể... ừm…”
Ánh đèn đường hắt vào trong xe, yết hầu anh chuyển động:
“… Em nói mấy tuần rồi nhỉ?”
Tôi véo tay anh:
“Tổng giám đốc Cố, con trai anh còn đang ngủ sau lưng kìa.”
Từ ghế sau vang lên tiếng nói mớ của Đậu Đậu:
“Em gái ngoan nha...”
Cố Trầm cười đến rung cả vai:
“Đúng là trợ thủ thần thánh.”
Nửa đêm tôi bị thai máy đánh thức, mở mắt đã thấy Cố Trầm dán tai vào bụng tôi thì thầm:
“Công chúa nhỏ, là ba đây. Anh trai con quậy quá rồi, con đừng hành mẹ nữa nhé…”
Tôi dụi mắt:
“Nửa đêm rồi, anh làm gì thế?”
Anh đỡ tôi dậy ngay:
“Em đói không? Anh hâm sẵn tổ yến rồi.”
Xuống nhà mới phát hiện đèn phòng khách vẫn sáng –
bà Cố đang đứng trong bếp cắt trái cây.
“Mẹ?” – Cố Trầm ngạc nhiên đứng ở cửa.
Bà Cố lúng túng đặt dao xuống:
“Phụ nữ mang thai dễ đói vào ban đêm…”
Bà vội cầm túi rời đi, bước chân có phần lúng túng.
Tôi nhìn đĩa trái cây gọt sẵn trên bệ bếp, sống mũi cay xè.
Lần này là xe chuyển phát nhanh, chở tới tận mười thùng hàng đồ sơ sinh.
Cố Trầm vừa khui thùng vừa ngán ngẩm nhìn đống đồ bé gái màu hồng:
“Ông nội mua hết đấy.” – anh rút ra một cái váy xoè –
“Xem ra cả nhà đều tin là con gái.”
Đậu Đậu phấn khích chui luôn vào váy:
“Con làm người mẫu cho em gái nha!”
Tôi chợt nhớ ra gì đó:
“Bạn gái cũ của anh thật sự về nước à?”
Cố Trầm tay đang xé thùng cũng khựng lại:
“Làm gì có bạn gái cũ?”
“Tối qua cái cô kia nói...”
Anh lập tức móc điện thoại ra gọi:
“Chú Vương, điều tra xem ai tung tin bậy ở buổi tiệc tối qua.”
Ba phút sau, bà Cố gọi tới.
“Là mẹ thử phản ứng cô ta! Con làm gì gắt vậy!”
Cố Trầm bật loa ngoài để tôi cùng nghe:
“Mẹ mà còn bày trò nữa, con không cho gặp đứa thứ hai luôn.”
Đầu dây kia im lặng vài giây:
“… Mẹ hầm yến rồi, bảo người mang sang.”
Cúp máy xong, Cố Trầm kéo tôi vào lòng:
“Phu nhân Cố, giờ yên tâm chưa?”
Ánh nắng xuyên qua rèm mỏng, rọi lên cả căn phòng tràn ngập sắc hồng.
Lần này, không còn ai có thể phá vỡ hạnh phúc của chúng tôi nữa.
________________________________________
Tháng thứ năm của thai kỳ, bụng tôi đã nhô thấy rõ.
Cố Trầm bắt đầu mỗi ngày đều cầm bản kế hoạch kinh doanh ra đọc trước bụng tôi, gọi là “thai giáo kiểu CEO”.
Đậu Đậu cũng không chịu kém cạnh, ôm cuốn “Ba chú heo con” đọc cho “em gái” nghe.
“Tổng giám đốc Cố à,” – tôi vừa ăn nho vừa ngả người trên sofa –
“Lỡ sinh con trai thì sao?”
Anh không ngẩng đầu, vẫn đọc tiếp báo cáo:
“Vậy sinh tiếp đứa nữa.”
Tôi vớ lấy gối ôm ném vào anh:
“Anh tưởng tôi là thỏ đẻ chắc?!”
Anh bắt lấy gối, đột nhiên quỳ một gối xuống trước mặt tôi:
“Thật ra anh đã lén đi triệt sản rồi.”
Tôi sặc luôn quả nho:
“Khi nào?!”
“Ngay sau khi tái hôn.” – anh hôn nhẹ lên đầu ngón tay tôi –
“Hồ sơ sinh của em và Đậu Đậu... anh đọc một lần là ám ảnh cả đêm.”
Nắng chiều hắt qua cửa kính, chiếu lên hàng mi đang khẽ run của anh.
Lúc siêu âm, bác sĩ cười:
“Bé con đạp khỏe ghê.”
Trên màn hình, một nhóc xíu đang đạp loạn xạ.
Cố Trầm nhìn chằm chằm, nuốt nước bọt:
“Là... con gái phải không ạ?”
Bác sĩ liếc anh:
“Luật cấm nói giới tính.”
Vừa ra khỏi phòng khám, anh gọi ngay cho viện trưởng.
Năm phút sau, mắt anh đỏ hoe quay lại:
“Là con gái.”
Tôi nhéo tai anh:
“Anh vi phạm quy định đấy!”
Anh bế tôi xoay một vòng:
“Vừa mới tài trợ nguyên một toà nhà nhi đồng, anh phải có đặc quyền chứ.”
Cuối tuần, bữa cơm gia đình lại có “biến”.
Bà Cố hùng hồn thông báo:
“Bạn gái cũ của Cố Trầm – Lâm Diên – ngày mai về nước, sẽ ghé thăm nhà.”
Rồi còn cố tình nói lớn:
“Giờ người ta là nghệ sĩ piano quốc tế rồi đấy!”
Cố Trầm đang cắt bò bít tết cho Đậu Đậu, bỏ luôn dao nĩa:
“Mẹ, mẹ có quên uống thuốc huyết áp không đấy?”
“Ông nội Lâm từng giúp đỡ nhà mình!” – bà phản bác.
Tôi đặt mạnh ly nước cam xuống bàn, mặt bàn kính rung lên “keng” một tiếng.
Đậu Đậu lập tức giơ thìa nhắc nhở:
“Mẹ đừng giận, em gái sẽ sợ!”
Cả bàn ăn câm như hến.
Cố Trầm cố nhịn cười, nắm tay tôi xoa xoa:
“Bà xã giờ đánh nhau chắc cũng chẻ được cả trái sầu riêng.”
Ngày hôm sau, Lâm Diên thật sự xuất hiện.
Cô ta mặc váy trắng, vào nhà liền nở nụ cười dịu dàng:
“A Trầm, lâu rồi không gặp.”
Cố Trầm đang cúi buộc dây giày cho Đậu Đậu, chẳng buồn ngẩng đầu:
“Gọi Cố tổng, tôi không quen cô.”
Nụ cười của Lâm Diên đóng băng tại chỗ, rồi chuyển sang nhìn tôi:
“Chị là Khương tiểu thư đúng không? Nghe nói cô…”
“Phu nhân Cố.” – tôi đặt tay lên bụng –
“Đang mang thai lần hai.”
Đậu Đậu bất ngờ ôm chân tôi:
“Mẹ ơi, em gái đạp con!”
Mặt Lâm Diên xanh mét rồi trắng bệch, cáo từ trong chưa đầy mười phút.
Bà Cố đuổi theo tiễn khách, lúc quay lại thì thở dài thườn thượt:
“Các con à...”
Cố Trầm mở app ngân hàng, đưa màn hình cho bà xem:
“Con vừa chuyển năm triệu cho quỹ của ông nội Lâm. Vậy là đủ trả ân tình rồi chứ?”
Tối, khi tắm xong, tôi phát hiện vết rạn bụng bắt đầu xuất hiện.
Cố Trầm cầm kem dưỡng bước vào, nhất định đòi tự tay thoa cho tôi.
Ngón tay anh ấm áp, cẩn thận tránh phần rốn:
“Bà xã, em đẹp lắm.”
Tôi soi gương nhăn mặt:
“Em như trái dưa hấu biết đi.”
Anh bất ngờ cúi đầu, hôn lên mấy vết rạn:
“Đây là huy chương của em.”
Đậu Đậu ôm gối đứng ngoài cửa:
“Ba ơi, con cũng muốn hôn em gái!”
Cố Trầm bế con lên, đặt nhẹ lên bụng tôi:
“Nhẹ thôi, đừng đè mẹ.”
Đậu Đậu chu môi lại gần:
“Em ơi, anh hát ‘Twinkle Twinkle’ cho em nha...”
Khi thai được bảy tháng, Cố Trầm đột nhiên sắm cả bộ thiết bị sinh tại nhà.
“Làm quá rồi đó!” – tôi nhìn căn phòng biến thành “trạm y tế mini”.
Anh đang test máy đo tim thai:
“Tập trước, đỡ luống cuống.”
Nửa đêm, tôi bị chuột rút, giật mình tỉnh dậy thì thấy Cố Trầm đang ngồi xoa chân cho tôi.