Hắn viết rất nhiều, kể về phong cảnh nơi biên cương, về sính lễ mà ta gửi khiến mọi người ngưỡng mộ, và cả những vật phẩm cha ta tiếp tục gửi đến khiến quân doanh như đang đi du ngoạn.
Hắn nói, quân địch thấy chúng ta chuẩn bị đầy đủ, không dám tùy tiện động binh, liên tiếp thua vài trận, sĩ khí sụt giảm.
Hắn đoán rằng cuộc chiến này sẽ nhanh chóng kết thúc.
Ta cũng kể lại tình hình ở kinh thành, trấn an rằng mẫu thân và Như Như không cần lo lắng.
Ta nói thêm mình đã bắt đầu giúp phu nhân Cố quản lý sản nghiệp của Cố gia.
Cuối thư, ta viết một câu:
“Ta rất nhớ, mong chàng sớm ngày hồi kinh.”
Gửi thư, ta còn cho người mang theo bộ y phục mới, tự tay ta may cho hắn.
Rất nhanh, ta nhận được hồi thư.
Hắn kể rằng các tướng sĩ trong quân doanh đều ghen tị vì hắn có thư nhà và y phục mới.
Trong từng dòng chữ, ngập tràn sự hãnh diện.
Nghĩ đến nỗi khó khăn của tướng sĩ nơi biên cương, ta chủ động đến đại doanh Cố gia quân trong kinh thành.
Ta ngỏ ý muốn giúp thân nhân viết thư gửi tới biên giới.
Người nhà các tướng sĩ rất vui mừng, nhưng phần lớn họ không biết chữ.
Ta bèn mời các tài tử kinh thành đến giúp.
Việc này không biết sao lại truyền đến tai hoàng hậu, người đích thân hạ chỉ khen ngợi ta, gọi ta là nữ trung hào kiệt, khuê các điển hình.
Từ đó, nhiều văn nhân trong kinh, chủ động đến quân doanh hỗ trợ.
Tại đây, ta tình cờ gặp lại Trình Triết Nam.
Hắn trông không còn vẻ phong quang như trước, cả người phảng phất vẻ tiều tụy.
Những quan viên từng thân thiết với hắn giờ chỉ là giao tình hời hợt, ít qua lại.
Hắn mấy lần muốn nói chuyện với ta nhưng đều bị Thúy Nhi cản lại.
Trong mắt Thúy Nhi, Trình Triết Nam đúng là "không bình thường."
Ba ngày bận rộn, mọi thư tín đều chuẩn bị xong.
Ta cho người gửi đến biên cương, mong rằng những lá thư ấy sẽ mang lại hơi ấm cho các tướng sĩ, và sớm đưa họ trở về nhà.
Tại Thẩm phủ, dùng xong bữa tối, Thúy Nhi đứng bên cạnh, như muốn nói nhưng lại thôi.
“Có chuyện gì thì cứ nói.” - Ta nhẹ nhàng bảo.
“Tiểu thư, hôm nay người không thấy ánh mắt của Trình thám hoa nhìn người sao?” - Thúy Nhi lẩm bẩm.
“Làm sao?”
Ta không hiểu, vì quả thực không để ý tới hắn.
“Cứ như muốn bắt cóc người đi vậy.” - Thúy Nhi thì thầm.
“Hắn nghĩ mình có gan đó sao.”
Thúy Nhi lẩm bẩm:
“Trong phủ nhà họ Trình rối tung rối mù cả lên.
Nghe nói phu nhân Trình gia nhìn không thuận mắt Mặc Vũ Nhu, mấy ngày trước lại mang thêm hai di nương vào phủ.
Hai người mới này cũng chẳng phải dạng dễ đối phó.
Mặc di nương vốn được sủng, dù bị phu nhân hành hạ cũng còn chút thể diện nhờ Trình thám hoa che chở.
Nhưng gần đây, Trình thám hoa cũng không hay qua lại với nàng, ngày tháng của nàng ấy đúng là khổ sở.”
Ta gõ nhẹ vào trán Thúy Nhi:
“Chuyện nhà người khác, bớt tò mò đi.”
Thúy Nhi tỏ vẻ oan ức:
“Tiểu thư, nô tỳ nào muốn nghe, là Thượng Kinh đang đồn ầm lên đó.
Còn nghe nói Trình thám hoa dẫn Mặc di nương đi dự yến tiệc, mà Mặc di nương tính khí nhỏ mọn, đã đắc tội không ít người.”
Ta chỉ cười, không đáp.
Như Như sau khi rửa mặt sạch sẽ, chạy đến tìm ta ngủ cùng.
Tiểu cô nương thỉnh thoảng vẫn thích chen vào ngủ với ta, mấy ngày nay bận rộn chuyện thư từ quân doanh, ta có chút lạnh nhạt với nàng.
Thấy ta về nhà, nàng liền hớn hở chạy tới.
Đêm buông màn, ánh trăng dịu dàng.