1
“Lâm Vy, chồng cậu đúng là có gu đấy—ex của ảnh phải gọi là mlem hết nước chấm.”
Tin nhắn từ nhỏ bạn bật lên đúng lúc tôi đang cúi đầu, dùng đũa gắp phần măng non yêu thích bỏ vào bát cho Giang Xuyên.
Bầu không khí trên bàn ăn lúc này vừa rôm rả vừa lạ lẫm.
Hôm nay là bữa tiệc Giang Xuyên mở để “đón gió” cho cô bạch nguyệt quang vừa trở về từ Pháp – Tô Vãn.
Địa điểm: nhà hàng tư nhân đắt đỏ nhất trong thành phố.
Khách mời: toàn bạn bè thanh mai trúc mã của hai người họ.
Tôi: người dưng duy nhất ngồi đây – và là vợ hợp pháp của Giang Xuyên.
Tô Vãn diện bộ Chanel cao cấp, trang điểm tinh tế, từng cử chỉ đều toát ra khí chất tao nhã mang đậm hương vị Paris.
Cô ta đang dùng tiếng Pháp lưu loát trò chuyện rôm rả với một người bạn nước ngoài khác trên bàn.
Giang Xuyên ngồi bên cạnh tôi, nhưng ánh mắt thì như bị nam châm hút chặt về phía Tô Vãn, không rời lấy nửa giây.
Ánh nhìn đó… pha trộn giữa hoài niệm và si mê, đủ để làm người ta nghẹn họng.
Tôi giữ nụ cười nhã nhặn, giả vờ như không nhìn thấy gì, tiếp tục làm tròn vai người vợ dịu dàng, đúng mực mà ai cũng trông đợi.
“Giang Xuyên, vợ cậu đảm thật đấy. Không giống nhà tôi, cái chai dầu ngã cũng không buồn dựng lại.”
Một người bạn trêu đùa.
Anh ta như mới hoàn hồn, cười hờ hững, vỗ nhẹ mu bàn tay tôi, giọng điệu pha chút khoe mẽ:
“Cô ấy mà, cái gì cũng không giỏi… chỉ biết chăm sóc người khác.”
Nghe thì như khen.
Nhưng tôi lại ngửi ra được một mùi vị khác—coi thường.
Cứ như thể, toàn bộ giá trị tồn tại của tôi… chỉ gói gọn trong hai chữ “người hầu”.
Ánh mắt của Tô Vãn cuối cùng cũng rơi lên người tôi.
Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt như đang đánh giá một món đồ trưng bày trong tủ kính.
Sau đó, cô ta quay sang Giang Xuyên, vẫn là tiếng Pháp nhẹ nhàng, môi đỏ khẽ nhếch, giọng không lớn không nhỏ – vừa đủ để nửa bàn ăn nghe thấy:
"Elle est vraiment une idiote, tu l'as trouvée où?"
(Cô ta đúng là một con ngốc, anh đào đâu ra thế?)
Mấy người hiểu tiếng Pháp trên bàn lập tức cười một cách đầy hàm ý, ánh mắt nhìn tôi pha trộn giữa thương hại và trào phúng.
Còn những người không hiểu… cũng đủ thông minh để đọc vị bầu không khí.
Không gian chợt lặng đi một nhịp, kỳ quặc và nặng nề.
Gương mặt Giang Xuyên khẽ biến sắc, hơi lúng túng.
Nhưng anh ta chỉ cười gượng, đáp lại bằng một câu Pháp:
"Arrête tes bêtises."
(Đừng nói linh tinh nữa.)
Câu đó là đang bênh vực tôi?
Trong tai tôi, nó lại nghe chẳng khác gì màn tung hứng quen thuộc giữa những người… từng rất thân mật.
Tôi siết chặt đôi đũa, đốt ngón tay trắng bệch.
Mọi người đều nghĩ tôi không hiểu tiếng Pháp, nghĩ tôi chỉ là một bà vợ quê mùa, không đủ tầm ngồi vào bàn này.
Ngay cả Giang Xuyên, người từng đặt nhẫn lên tay tôi… cũng nghĩ như thế.
Anh ta quay sang, dịu dàng xoa đầu tôi như vỗ về một con thú cưng:
“Tô Vãn đang khen em xinh đấy.”
Tôi ngẩng lên, nhìn anh ta, nở một nụ cười ngọt như mật:
“Thật vậy sao? Vậy thì em phải cảm ơn cô ấy rồi.”
Tôi nâng ly rượu, đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Tô Vãn.
Ánh mắt không né tránh, không chớp, ngữ điệu rõ ràng từng chữ một:
“Cảm ơn cô đã khen. Nhưng nếu được chọn, tôi vẫn hy vọng người khác đánh giá tôi là người thông minh.
Bởi vì xinh đẹp là ưu thế, còn sống sao cho đẹp – mới là bản lĩnh.
Cô thấy đúng không, Tô tiểu thư?”
Vừa dứt lời, tôi thấy nụ cười thanh nhã trên môi Tô Vãn cứng đờ lại giữa không trung.
Giang Xuyên thì khỏi nói—sắc mặt biến đổi liên tục, như đang nuốt phải một đống kim loại, không biết nên cười hay nên nghẹn.
Có lẽ anh ta chưa từng ngờ tới…
Người vợ mà anh ta luôn cho là chỉ biết nấu cơm, dọn nhà, nói tiếng Anh còn vấp…
Lại có thể thản nhiên tung ra một đòn “phản dame” ngay giữa bữa tiệc đón mộng tưởng của anh ta—bạch nguyệt quang từ nước Pháp trở về.
Không khí trên bàn ăn giống như bị đóng băng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi và Tô Vãn, lướt qua, lặng lẽ, nhưng chẳng có ai đủ can đảm phá vỡ sự im lặng đang đè nặng như bão trước cơn mưa.
Tôi bình thản đối diện ánh nhìn không dám tin của Tô Vãn, khẽ mỉm cười, rồi ngửa cổ uống cạn ly rượu vang sóng sánh trong tay.
Mùi vị vừa chát, vừa ngọt, lại đầy dư âm.
Giống như khoảnh khắc này vậy.
Và đây mới chỉ là màn dạo đầu.
Màn kịch hay… còn ở phía sau.
2.
Sắc mặt của Tô Vãn lúc xanh lúc trắng, rõ ràng không ngờ rằng thứ cô ta luôn tự hào – lợi thế ngôn ngữ, lại bị tôi lật tẩy trước mặt bao nhiêu người.
Cô ta hít sâu một hơi, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
Nụ cười lại xuất hiện, vẫn giữ nét duyên dáng đúng mực, nhưng trong đáy mắt đã chẳng còn chút nhiệt nào.
“Chị dâu đúng là biết nói đùa.”
Cô ta đổi lại tiếng Trung, nhưng giọng điệu vẫn mang theo sự trịch thượng quen thuộc.