1
Mẹ tôi lập tức đứng bật dậy, chỉ thẳng vào trán tôi mắng xối xả:
“Trương Tư Huệ, mày học hành bao nhiêu năm là học cho chó gặm hết rồi à? Chỉ vì hai căn nhà mà chối bỏ mẹ ruột luôn à?”
Tôi vẫn ngồi yên, miệng không chịu thua: “Là mẹ chối bỏ con trước thì có.”
“Tao không cần mày lúc nào hả? Tao cho mày ăn ngon mặc đẹp, nuôi mày lớn, còn cho mày học đại học!”
Tôi lạnh lùng: “Nuôi con học đại học? Mẹ ơi, học phí con vay tín dụng sinh viên, đi làm rồi mới trả hết đấy!”
Nhớ lại ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, mẹ tôi nói tôi đã trưởng thành, muốn học thì tự lo tiền.
Tôi cày cuốc cả mùa hè, gom góp từng đồng đóng học phí – vậy mà chưa kịp nộp thì anh tôi trộm đi đánh bạc, thua sạch.
Mẹ tôi nói, đầu tư cho anh ấy là đầu tư cho tương lai cả nhà, chỉ là vận xui nên mới thua.
Mẹ tôi vẫn đứng chống nạnh, trừng mắt lườm tôi:
“Vậy mày nghĩ 18 năm đầu đời mày uống sương sống gió mà lớn lên à? Không có tao nuôi chắc?”
“Vì chút tài sản mà vứt bỏ tình máu mủ, đồ ích kỷ! Tao thà sinh cục thịt nướng còn hơn sinh ra mày!”
Tôi nghe mà sống mũi cay cay, bao tủi nhục dồn nén bấy lâu nay ào tới.
“Từ nhỏ đến lớn, mọi việc nhà đều là con làm! Anh thì không phải đụng tay vô gì!”
Mẹ lại trợn mắt: “Con gái không làm việc nhà thì ai làm? Để đàn ông làm cho người ta cười à?”
“Con xin tiền mua sách tham khảo mẹ không cho, quay lưng lại đưa tiền cho anh vô tiệm net!”
Mẹ lại nói: “Nó lên net để tra tài liệu! Sách tham khảo đắt như vậy, mày không lên mạng tìm được à?”
“Ba mất rồi, mẹ còn cắt luôn lớp học múa của con! Con…”
Mẹ cắt lời tôi, giận dữ:
“Mày mù à? Ba mày vừa mất, nhà lấy đâu ra tiền cho mày học mấy cái đó?”
Tôi bật khóc nức nở:
“Nhưng mẹ quay lưng lại nộp cho anh con cái trại hè ở nước ngoài năm chục nghìn tệ!”
Mẹ tỉnh bơ: “Thế mà cũng so? Nó là đàn ông, phải đi ra ngoài trải đời!”
“Còn mày học múa để làm gì? Câu trai à?”
“Mẹ! Mẹ quá đáng vừa thôi!”
Tôi gào lên, cuối cùng cũng không chịu đựng nổi nữa.
Mẹ tôi cũng mất kiên nhẫn:
“Thôi đủ rồi! Mai ký giấy là xong! Tao chạy mấy bận rồi mà không xong cái thủ tục này! Ba mày còn sống thì đâu đến lượt mày ký, đã trực tiếp sang tên cho anh mày lâu rồi!”
Tôi cười lạnh:
“Nếu ba còn sống, ông ấy sẽ không bênh con trai như mẹ.”
Mẹ tức tới mức định giơ tay tát, nhưng rồi lại hạ xuống, chỉ nói:
“Tóm lại, mai ký cho mẹ. Ký rồi, mẹ vẫn là mẹ mày, nhà này vẫn là nhà mày. Trước khi anh mày cưới vợ, mày vẫn có thể ở tiếp.”
Tôi càng thêm lạnh lòng:
“Mẹ có ý gì? Sang tên nhà cho anh, sau này anh cưới vợ là con không được ở đây nữa à?”
Mẹ đáp không chút do dự:
“Con gái lớn rồi thì mau đi lấy chồng, muốn có nhà thì để chồng con lo.”
“Sau này anh mày cưới vợ, mày còn ở đây thì vợ nó chịu nổi không? Nó khó chịu rồi kiếm chuyện với anh mày thì sao? Mày lớn rồi, phải biết điều đi chứ!”
Tôi thở dài, nhìn căn nhà nơi mình sống hơn hai mươi năm, cảm thấy lòng lạnh tới cực điểm.
Tôi rút sâu tay vào túi, siết chặt tờ vé số trị giá cả gia tài, hít một hơi thật sâu:
“Ký thì ký. Nhưng cũng phải công chứng luôn: sau này chuyện dưỡng già của mẹ do một mình anh con gánh vác!”
Mẹ tôi còn định nói gì đó, tôi đã lên tiếng trước:
“Tất cả mọi thứ trong nhà con không cần, chỉ có một yêu cầu – từ nay nước sông không phạm nước giếng!”
Mẹ tôi vỗ đùi rống lên:
“Mày nhất định muốn đoạn tuyệt thật à? Tao nuôi mày lớn, mày không muốn báo hiếu dưỡng già cho tao? Đồ lòng lang dạ sói!”
Quả nhiên tôi đoán không sai – mẹ định dồn hết nhà cửa cho anh tôi, rồi sau này quay lại bắt tôi chăm lo tuổi già cho bà.
“Cút! Mày cút khỏi nhà tao ngay!”
Mẹ vừa mắng vừa xô tôi ra cửa.
Hàng xóm hóng chuyện đứng lấp ló ngoài cửa, thấy tôi đi ra thì ngượng ngùng cười gượng, né người bước vào an ủi mẹ tôi, nghe bà nức nở tố cáo tôi bất hiếu.
2
Tôi ra khỏi nhà, thuê một khách sạn ở tạm.
Vốn dĩ lẽ ra phải buồn lắm… Nhưng khi nhìn thấy tờ vé số trong túi, tôi chẳng buồn nữa chút nào.
Lúc đầu tôi nghĩ, có nhiều tiền như vậy, có thể mua biệt thự, mua xe, đưa mẹ sống cuộc sống sung sướng.
Còn chia cho anh tôi vài triệu, mở cửa hàng nho nhỏ, lấy vợ, cả nhà cùng nhau sống vui vẻ, đầm ấm.
Chắc ông trời thấy tôi quá đáng thương, nên mới chọn đúng đêm nay vạch trần bộ mặt thật của mẹ.
Trong mắt bà, tôi chỉ là đứa con gái – một món hàng lỗ, mai này lấy chồng thì thành người ngoài.
Tôi hiểu, ba mất rồi, cuộc sống gia đình khó khăn, việc anh tôi lấy vợ có phần vất vả.
Nếu nhà chỉ có một căn, tôi sẽ không tranh giành. Nhưng rõ ràng có đến hai căn, mà việc dưỡng già cũng là trách nhiệm chung – sao lại mặc định tất cả phải thuộc về anh chỉ vì anh là con trai?
Tôi nhắn cho sếp xin nghỉ ngày mai, chuẩn bị đi nhận tiền trúng số.
Những chuyện không hiểu nổi thì không nghĩ nữa.
Dù sao bây giờ, tôi cũng đủ tiền để không cần nghĩ nữa rồi.
Vừa chuẩn bị lên giường ngủ một giấc ngon lành để sáng mai đi đổi vé số, điện thoại đã réo vang.
Là dì cả gọi tới.
“A lô, Tư Huệ à! Không phải dì muốn trách cháu, nhưng sao cháu lại chọc giận mẹ cháu đến mức đó hả?”
“Mẹ cháu góa bụa bao nhiêu năm, một mình nuôi cháu với anh cháu khôn lớn, vất vả như vậy mà cháu không biết nghĩ cho bà ấy à!”
Nghĩ đến quan hệ với dì cả trước giờ cũng không đến nỗi tệ, tôi cố nhẫn nhịn: