4
Dì tư nhắn riêng cho tôi.
Trước đó bà ấy vẫn im lặng trong nhóm.
Ấn tượng của tôi về dì tư là bà rất ít khi lên tiếng.
Mẹ tôi và các dì khác thường chê trách bà ấy không có hiếu, ngay cả trước mặt tôi cũng nói không hay.
Cậu tôi thì mỗi lần nhắc đến dì tư đều nhổ một ngụm nước bọt:
“Con sói mắt trắng ấy, đừng nhắc tới nữa!”
Dì tư nhắn:
“Tư Huệ, dì hiểu cháu. Mười năm trước dì cũng từng vùng lên như cháu rồi… nhưng mà không có tác dụng.”
【Tất cả tài sản của ông bà ngoại đều đưa hết cho cậu con trai, còn chuyện phụng dưỡng lại đẩy sang mấy cô con gái.】
【Dì cả đề xuất chia đều: để ông bà lần lượt ở nhà mỗi con gái nửa năm, mẹ cháu và dì hai đều đồng ý, chỉ có dì là không chịu.】
【Sau đó vì các dượng không vui nên phương án đó bị hủy, đổi thành mỗi người chu cấp 2.000 tệ/tháng.】
【Từ đó, dì bị chụp mũ là “đứa con bất hiếu”! Tiền sính lễ 100.000 của dượng cháu, ông ngoại cũng lấy đưa cho cậu, còn của hồi môn của dì chỉ là hai cái chăn bông.】
【Từ khi ấy, dì không bao giờ quay về nhà mẹ đẻ nữa.】
Nghe dì Tư nói những điều này, tôi bỗng nhớ lại những lời mẹ hay mỉa mai bà, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
【Dì Tư, nhà mẹ đẻ mà chỉ toàn dùng tiền để lót đường thì không quay về cũng chẳng mất mát gì!】
【Giờ cháu mới nhận ra, trong mắt mẹ cháu chỉ có anh cháu, bà sinh ra cháu chỉ để mở rộng con đường cho anh ấy.】
Dì Tư nói một cách nghiêm túc:
【Tư Huệ à, từ nay đừng để tâm tới ánh mắt người khác, càng không cần quan tâm người ta nói gì về cháu. Khi không chiếm được lợi từ cháu, họ sẽ nghĩ đủ cách để bôi nhọ cháu thôi!】
Tôi nghĩ lại, đúng là vậy. Tất cả những lần họ dùng đạo đức để ràng buộc, dùng lời lẽ thao túng tinh thần tôi – cuối cùng đều là để tôi tự từ bỏ những gì thuộc về mình.
Dì Tư lại nhắn:
【Cháu đang ở một mình bên ngoài à? Còn tiền không? Dì gửi cho cháu một ít, tìm chỗ nào tốt mà nghỉ tạm. Sáng mai đến nhà dì ở.】
Nói rồi, bà gửi tôi 1.000 tệ.
Tôi nhìn gói chuyển tiền đỏ rực trên màn hình mà nước mắt rơi lã chã.
Trong khi cả nhóm họ hàng đang ầm ầm cãi vã, không ai hỏi xem tôi – một cô gái – đêm hôm khuya khoắt ngoài đường có an toàn không.
Chính người mà mọi người hay chê bai – dì Tư – lại lo tôi không có tiền tiêu, sợ tôi không có chỗ ở, sợ tôi gặp nguy hiểm.
Nước mắt nhỏ tong tong lên điện thoại, nhòe cả màn hình.
【Cảm ơn dì Tư, cháu còn tiền. Vài hôm nữa cháu sẽ qua chơi!】 – tôi lau nước mắt, nhắn lại.
【Tốt, nhà dì lúc nào cũng chào đón cháu!】
5
Hôm sau tôi dậy rất sớm, bắt chuyến xe đầu tiên lên thành phố tỉnh lỵ.
Tới nơi đã gần trưa.
Tôi trùm kín mít, run rẩy bước vào trung tâm xổ số.
Sau khi trừ thuế, tôi nhận được 14,4 triệu tệ.
Khoảnh khắc nhận tờ chi phiếu, tay tôi run bần bật vì kích động.
Chừng đó đủ để tôi sống sung túc cả đời.
Tôi từ chối phỏng vấn, từ chối chụp hình, cúi rạp người, lặng lẽ rời khỏi trung tâm.
Chạy ngay sang ngân hàng bên cạnh, nhìn tôi ăn mặc cẩn thận như vậy, quản lý sảnh lập tức nhận ra, dẫn tôi vào phòng VIP.
Ngoài mức lãi suất cao ngất, họ còn tặng tôi đủ loại quà – thẻ siêu thị mệnh giá lớn, phiếu mua hàng, thẻ VIP của hàng loạt thương hiệu nổi tiếng.
Khi số tiền đã được gửi đầy đủ vào tài khoản, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi giữ lại 2,4 triệu để mua nhà, phần còn lại đem gửi tiết kiệm dài hạn.
Tay xách một đống phiếu mua hàng và thẻ giảm giá, tôi phát hiện đi siêu thị mà chẳng cần rút ví – một cảm giác trước nay chưa từng có.
Khi nghèo mà bỗng giàu, người ta đúng thật không biết nên sống thế nào luôn.
Tôi chọn đại một quán buffet 2.000 tệ/người, đang ăn tới đoạn cao trào thì anh tôi gọi điện tới.
Tôi thở dài. Lúc nãy sao tôi quên chưa chặn số anh ta?
Nghĩ đến chuyện dưỡng già của mẹ, tôi vẫn quyết định bắt máy.
Vừa kết nối, giọng anh tôi đã gào lên điên dại:
“Trương Tư Huệ! Con nhỏ chết tiệt, đã nói hôm nay ký giấy, tụi tao đợi mày cả buổi sáng!”