“Lâm Chi, nhớ rõ thân phận của cô.”
Giọng đạo diễn vang lên lạnh như băng trong tai nghe, đầy mất kiên nhẫn.
“Lát nữa Tô Miên hát, cô chỉ được mấp máy miệng, không được phát ra âm thanh. Tôi đã tắt mic của cô rồi.”
“Nhớ cho kỹ, cô là cái lá nền, còn cô ta là đóa hoa chính. Đừng có không biết điều.”
Trong bóng tối, tôi đột ngột mở mắt.
Ánh đèn sân khấu chói lòa như lưỡi dao, xẹt thẳng qua võng mạc. Ngực vẫn còn đau như bị xe tải cán qua. Tiếng hét chói tai của hàng ngàn fan hâm mộ như sóng vỗ ầm ầm, ánh đèn huỳnh quang rực rỡ như biển.
Tôi đang ở chung kết chương trình “Sáng Tạo Ánh Sao”.
Tôi chưa chết.
Tôi quay lại đúng cái đêm bị cả mạng xã hội ném đá, bị ép làm bàn đạp cho “bạn thân” Tô Miên.
Đời trước, chính đêm đó, vì tên cặn bã Cố Ngôn, tôi cam tâm tình nguyện tiếp tay cho màn kịch bẩn thỉu của chương trình.
Tôi giả hát, còn Tô Miên hát thật — thực chất là dùng bản thu âm giọng của tôi.
Cô ta đăng quang quán quân, còn tôi trở thành trò cười khi clip “tai nạn sân khấu” bị phát tán.
Về sau, Cố Ngôn ôm eo Tô Miên, cầm hết những ca khúc tôi viết, vắt kiệt giá trị còn sót lại của tôi, rồi không do dự đạp tôi xuống đáy vực.
“Lâm Chi? Cô còn ngây ra đó làm gì? Tô Miên sắp lên rồi, mau cút ra góc đứng đi!”
Giọng quát lần nữa vang lên trong tai nghe.
Tôi cúi đầu nhìn cái micro trong tay — bị dán đầy đá giả rẻ tiền, chói đến đau mắt.
Khóe môi tôi cong lên, một nụ cười nhạt nhuốm mùi máu.
Lá nền?
Đóa hoa?
Bố thí nhà cô đấy.
Tôi giơ tay, dứt khoát giật tai nghe ra khỏi tai.
Sợi dây nhỏ bay thành một đường cong hoàn hảo giữa không trung, rồi rơi vào thùng rác bên cạnh.
“Xẹt ——”
Một tiếng điện giật chói tai vang lên, xé toạc bầu không khí sôi động.
Tô Miên đang chuẩn bị bước lên giả vờ hát thì giật nảy người, quay đầu lại, kinh ngạc nhìn tôi.
Cả khán phòng im phăng phắc.
Tôi sải bước, từng bước chắc nịch tiến về phía trung tâm sân khấu.
Mỗi bước tôi bước ra, khí thế trên người lại lạnh thêm một tầng.
Ánh đèn sân khấu vốn rọi cho Tô Miên như bị một lực hút vô hình kéo đi, chuẩn xác chiếu thẳng lên tôi.
Cố Ngôn ngồi ở hàng ghế huấn luyện viên, cau mày, dùng khẩu hình cảnh báo:
“Đừng làm loạn.”
Đừng làm loạn?
Tôi đây muốn lật trời đấy, thì sao?
Tôi giơ micro, ngón tay chậm rãi bật công tắc.
“On.”
Không bị cắt mic.
Xem ra... cả ông trời cũng không chịu nổi màn kịch dơ bẩn này nữa.
Tôi nhìn về phía ban nhạc, ra hiệu bằng tay — một động tác chỉ tôi và họ mới hiểu.
Không phải bài ballad ngọt lịm “Mật Ngọt” như kịch bản.
Mà là bài tôi tự sáng tác, bị Cố Ngôn mỉa mai là “rác rưởi”, nhưng sau khi tôi chết, chính bọn họ lại đem đi tranh giải lớn — bản rock “Tái Sinh”.
Tay trống sững lại một giây, rồi trong mắt bùng lên tia lửa mãnh liệt.
“RẦM!”
Tiếng trống đầu tiên như một nhát búa đập thẳng vào ngực người nghe.
Ngay khi nhạc dạo vừa vang lên, mặt Tô Miên lập tức tái mét.
Cô ta hoàn toàn không biết bài này.
Hoảng loạn nhìn về phía Cố Ngôn như con chim cút bị giật mình.
Cố Ngôn bật dậy khỏi ghế, mặt đen như đít nồi, chộp lấy bộ đàm định hô dừng.
Muộn rồi.
Tôi siết chặt micro, gom hết hai kiếp đời uất nghẹn, biến thành tiếng gào xé tan không khí:
“Đã từng bị bùn lầy níu bước chân ——”
Giọng khàn, như giấy nhám mài qua linh hồn. Nhưng chính cái chất sạn ấy lại sắc bén đến rợn người.
Cả khán phòng nổ tung vì sốc.
“What the—? Đó là Lâm Chi??”
“Giọng này… xuyên tim xuyên óc luôn đấy!!”
“Không phải nói cô ta là bình hoa di động à?”
Tôi chẳng thèm quan tâm mấy lời xì xào đó.
Vì từ giờ phút này…
Tôi không diễn nữa.
Tôi nhắm mắt lại, tận hưởng thứ cảm giác quen thuộc đã lâu không có — một sân khấu, thuộc về tôi.
“Giữa cái đấu trường giả tạo này, ai đang giấu móng vuốt sau lớp vỏ mật ngọt?”
Tôi mở bừng mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao, phóng thẳng về phía Tô Miên đang đứng ngơ ngác một bên.
Cô ta lùi lại theo bản năng, suýt nữa vấp ngã vì cái đuôi váy dài.
Bối rối. Nhếch nhác. Mất mặt toàn tập.
“Tôi muốn ánh sáng này — xé toạc từng lớp mặt nạ dơ bẩn!”
Đến đoạn cao trào.
Tôi bước lên loa, người ngả ra sau, gào lên một nốt High C vút thẳng lên đỉnh đầu như xé trời rạch đất.
BÙM!
Không màu mè kỹ thuật, không vờ vịt dịu dàng — chỉ có bản năng sống thuần khiết và hoang dại.
Cả sân khấu nổ tung.