Âm thanh vang vọng trong hành lang vắng, sắc như roi quất vào mặt mũi “Tổng giám đốc Cố” cao cao tại thượng.
“Ngay lúc anh đè Tô Miên xuống ghế sofa trong phòng hóa trang đấy.”
Tôi giơ điện thoại lắc lắc, nở nụ cười rạng rỡ như mặt trời tháng Sáu.
“Tổng Cố à, anh nói xem nếu đoạn ghi âm này mà lộ ra, mấy fan nữ của anh còn dám gọi ‘anh ơi’ nữa không?”
Cố Ngôn ôm má, ánh mắt tràn đầy độc ý, sắc như rắn độc.
“Lâm Chi, cô đừng ép tôi.”
“Chỗ này là hậu trường, không có camera.”
“Nếu bây giờ tôi giết cô, rồi loan tin là cô té cầu thang chết, cô nghĩ ai tin cô?”
Hắn bước thẳng tới, ánh nhìn như thú dữ rình mồi. Khí lạnh bức người, từng bước chân đều mang theo sát ý.
Cả hành lang trống hoác, nhân viên đều đã bị đuổi đi.
Chỉ còn tiếng thở phì phò khản đặc của hắn vọng giữa bốn bức tường.
Tôi theo bản năng lùi lại, một tay âm thầm lần tìm cửa tủ cứu hỏa phía sau lưng.
Ngay khoảnh khắc đó —
Một giọng đàn ông trầm thấp, mang theo sự lười nhác lạnh lẽo như băng đá, từ cuối hành lang vang lên.
“Tổng Cố cũng oai thật đấy.”
“Tính giết ai vậy? Nói tôi nghe thử xem?”
Toàn thân Cố Ngôn đơ cứng lại, như bị bấm nút tạm dừng.
Hắn chậm rãi quay đầu, như thể cần cả đời gom đủ dũng khí.
Từ bóng tối cuối hành lang, một bóng người cao lớn ung dung bước ra.
Người đàn ông ấy mặc một bộ vest đen may thủ công, đường cắt sắc sảo tôn lên dáng người thẳng tắp.
Cúc áo sơ mi mở lơi, không thắt cà vạt, vừa tùy ý vừa cao quý, khí chất như thể giới này chẳng ai dám động vào một cọng tóc của hắn.
Khuôn mặt kia — đẹp như điêu khắc, lạnh như đỉnh tuyết chưa từng tan suốt bốn mùa.
Lục Tước.
Người thừa kế của nhà họ Lục ở thủ đô — nhân vật truyền kỳ chỉ cần búng tay một cái là đủ khiến cả showbiz rung chuyển — Lục Tước.
Hai chân Cố Ngôn lập tức mềm nhũn.
Vẻ hống hách lúc nãy tan thành mây khói, thay vào đó là gương mặt nịnh hót pha lẫn sợ hãi đến biến dạng.
“Lục… Lục thiếu? Sao ngài lại ở đây…?”
Lục Tước không thèm liếc hắn một cái.
Anh sải bước thẳng đến trước mặt tôi, ánh mắt từng lạnh đến đông cả sông băng, giờ đây khi nhìn vào tôi… dịu lại như nước mùa xuân.
Không để tâm đến bầu không khí ngột ngạt xung quanh, anh bất ngờ quỳ một gối xuống.
Cố Ngôn chết lặng. Cằm hắn suýt thì rơi xuống đất.
Còn tôi… cũng đứng đơ như tượng.
Cảnh này… sai kịch bản quá rồi.
Kiếp trước, lần duy nhất tôi và Lục Tước có tiếp xúc là ở buổi trao giải — tôi vấp ngã, anh tiện tay đỡ tôi dậy. Sau đó, cả mạng xã hội đều nói tôi “bám lấy Lục thiếu”, bôi nhọ tôi không còn gì để mất.
Vậy mà giờ đây…
Lục Tước đưa tay, những ngón tay thon dài như nghệ sĩ dương cầm nhẹ nhàng nâng cổ chân tôi lên.
Do cú đá lúc nãy, phần gót chân bị gót giày cứa rách, máu thấm đỏ cả lớp da.
Lông mày anh khẽ chau lại, đầu ngón tay lướt nhẹ qua vết thương, động tác cẩn thận như đang chạm vào bảo vật vô giá.
“Đau không?”
Giọng nói trầm thấp, có một tầng run nhẹ — rất khó phát hiện, nhưng vẫn đủ khiến lòng người chấn động.
Tôi ngớ người.
“Lục… Lục Tước?”
Anh ngẩng đầu lên, trong đôi mắt sâu hun hút ấy… lại có cả uất ức lẫn dịu dàng.
“Bảo bối à, hết giận chưa?”
“Chỉ cần em gật đầu, cả cái giới giải trí này — anh mua về cho em chơi.”
“Về sau, em muốn hát gì thì hát.”
“Ai dám bắt em im miệng, anh sẽ móc lưỡi kẻ đó ra.”
Cố Ngôn đứng một bên như bị trời đánh, miệng há to đến mức có thể nhét nguyên quả trứng gà.
“Lục… Lục thiếu… anh và Lâm Chi… hai người…”
Cuối cùng Lục Tước cũng chịu ban cho hắn một cái liếc mắt.
Nhưng ánh nhìn đó, chẳng khác nào đang nhìn một cái xác biết đi.
“Cố Ngôn, công ty của mày là Tinh Hoàng đúng không?”
“Sáng mai, tao không muốn thấy cái tên đó xuất hiện ở thành phố A nữa.”
Rầm!
Mắt Cố Ngôn trợn ngược, lăn đùng ra ngất như bị sét đánh giữa trời quang.
Tôi cúi đầu nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân, cẩn thận xoa bóp cho gót chân bị trầy của tôi… Trong đầu là một loạt dấu chấm hỏi chạy qua chạy lại như đèn LED.
Đây là… cái người truyền thuyết vẫn đồn rằng “không gần nữ sắc, giết người không chớp mắt”?
Sao giờ lại giống như… một chú cún lớn đang xin được vuốt đầu?
Bất chợt —
Một mảnh ký ức bị chôn vùi lâu năm đột ngột trỗi dậy, như bị ai đó hung hăng lật tung.
Rất lâu rất lâu trước đây…
Lúc tôi còn chưa bước chân vào showbiz, vẫn là một cô bé làm tình nguyện ở trại trẻ mồ côi.
Có một cậu nhóc ít nói, luôn cúi gằm mặt, không ai chơi cùng, nhưng lại cứ lẽo đẽo đi sau tôi như cái đuôi nhỏ.
Tôi từng gọi nhóc đó là…