Dòng bình luận bắt đầu nghiêng ngả:
“Ơ kìa… hình như thật sự là trợ lý?”
“Đến hợp đồng cũng lôi ra rồi, vậy ai nói thật?”
“Chẳng lẽ chúng ta bị Lâm Chi lừa?”
“Thì ra thật sự là trợ lý à?”
“Vậy hóa ra Lâm Chi đúng là kiểu trèo lên bằng cách giẫm lên người khác sao?”
“Nhưng mà… cô ấy hát thực sự rất đỉnh mà…”
Tôi nhìn bản hợp đồng giả đang được chiếu lên màn hình, khẽ thở dài một tiếng.
“Cố Ngôn, trình làm giả của anh… kém đến buồn cười.”
Tôi búng tay một cái.
Cửa chính trường quay lập tức mở ra.
Một nhóm người mặc đồng phục pháp lý bước vào. Dẫn đầu là luật sư đại diện của tôi — cũng là trưởng ban pháp chế của Tập đoàn Lục thị.
“Ông Cố, tôi là luật sư đại diện cho cô Lâm Chi.”
Anh ta đẩy gọng kính vàng, giọng nói lạnh lùng vang vọng giữa khán phòng, khiến không khí chợt lạnh đi vài độ.
“Về hành vi làm giả hợp đồng, chiếm đoạt tiền bản quyền, và bôi nhọ danh dự cô Lâm Chi — chúng tôi đã chính thức nộp đơn kiện lên tòa án.”
“Đây là giấy triệu tập từ tòa, mời ông nhận cho đầy đủ.”
Sắc mặt Cố Ngôn lập tức tái mét.
“Cô… cô nói dối!”
Luật sư không buồn nhìn hắn, quay thẳng về phía máy quay, dứt khoát giơ lên một xấp tài liệu dày cộp.
“Đây là 128 bản nhạc gốc do cô Lâm Chi sáng tác suốt ba năm qua thay cho cô Tô Miên, kèm dấu thời gian chứng minh ngày tháng sáng tác.”
“Đây là video quay lại cảnh cô Tô Miên không phân biệt nổi nốt nhạc tại KTV, không đọc nổi khuông nhạc.”
“Còn đây…”
Anh dừng một nhịp, rút ra tấm bài cuối cùng.
“Là bản sao kê chuyển khoản, chứng minh ông Cố đã thuê đội quân mạng để công kích và bôi nhọ danh dự của cô Lâm Chi trên các nền tảng xã hội.”
Màn hình lớn phía sau lần lượt chiếu lên từng bằng chứng — từng cú như búa tạ giáng thẳng xuống.
Tô Miên sụp người xuống nền, cả người run rẩy không đứng dậy nổi.
Bản hợp đồng giả trong tay Cố Ngôn rơi xuống sàn, xoay vài vòng rồi nằm im lìm — trông chẳng khác nào một trò hề.
Phía livestream hoàn toàn phát điên.
“Thật luôn hả trời?? 128 bài hát???”
“Tô Miên không biết đọc nốt nhạc???”
“Cố Ngôn bị kiện rồi! Chết chắc!!!”
“Lâm Chi đỉnh thiệt, lấy pháp lý gõ đầu đám cặn bã này!”
“Quay xe gấp! Tôi là fan Lâm Chi từ giây phút này!”
“WTF! Drama siêu to khổng lồ!”
“128 bài nhạc? Tô Miên là đỉa hút máu à?”
“Buồn nôn thật sự! Cặp cẩu nam nữ này cút khỏi giới giải trí đi!”
“Lâm Chi đáng thương quá… thương chị đẹp!”
Tôi bước đến, đứng trước mặt Tô Miên, nhìn xuống cô ta từ trên cao.
“Tô Miên, giấc mộng làm công chúa của cô… tỉnh chưa?”
Tô Miên ngẩng đầu, ánh mắt đầy oán độc.
“Lâm Chi, đừng có đắc ý quá!”
“Cho dù tôi bị hủy, cô cũng đừng mong sống yên!”
“Cô tưởng Lục Tước thật lòng với cô sao? Anh ta chẳng qua là…”
Chưa kịp nói hết, mic của cô ta bỗng nhiên câm bặt.
Lục Tước không biết đã đứng ở cánh gà từ bao giờ. Anh cầm điều khiển từ xa, ánh mắt lạnh như băng.
“Ồn ào.”
Tô Miên bị bảo vệ kéo ra ngoài.
Cố Ngôn cũng bị cảnh sát đưa đi hỗ trợ điều tra.
Một vở hài kịch khốn nạn, khép lại bằng chiến thắng tuyệt đối của tôi.
Nhưng trong lòng tôi lại chẳng có bao nhiêu niềm vui.
Câu nói dở dang cuối cùng của Tô Miên… như một chiếc gai, cắm sâu trong ngực.
“Anh ta chẳng qua là…”
Là gì? Tôi không rõ.
—
Sau khi chương trình kết thúc, Lục Tước đang đợi tôi trong xe.
Anh hơi ngả người ra ghế, mắt nhắm lại như đang nghỉ ngơi. Có vẻ mệt mỏi.
Thấy tôi bước vào, anh lập tức mở mắt.
Mọi vẻ mỏi mệt trong mắt lập tức tan biến, thay vào đó là ánh nhìn dịu dàng đến mức có thể dìm chết người ta trong đó.
“Em mệt không? Anh đưa đi ăn khuya nhé.”
Tôi nhìn anh, không đáp.
Không khí trong xe như đông lại.
“Lục Tước.”
Tôi mở miệng.
“Tại sao… anh lại giúp tôi?”
Lục Tước khựng lại trong giây lát, rồi bật cười khẽ.
“Vì em là Lâm Chi.”
“Không chỉ vì điều đó đúng không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ép anh không còn đường né tránh.
“Lúc nãy Tô Miên định nói gì? Tại sao anh không cho cô ta nói hết?”
Nụ cười trên gương mặt Lục Tước dần biến mất.
Anh im lặng rất lâu mới cất lời, giọng khẽ như gió thoảng.
“Có những chuyện… em biết rồi chỉ thêm tổn thương.”
“Nhưng em muốn biết.”
Tôi kiên định.
Tôi không muốn giữa tôi và anh, vẫn còn ranh giới mù mịt của những chuyện kiếp trước.
Lục Tước thở dài, rồi từ trong túi áo lấy ra một chiếc MP3 cũ kỹ.
Loại đời cũ từ hơn mười năm trước, sơn bong tróc, vỏ xước xát.