“Ảnh là ghép. Ảnh gốc là của Tô Miên.”
“Còn người đàn ông trong ảnh, là một phó tổng của Tinh Hoàng.”
Lục Tước nhếch môi, cười khẩy, rồi nhấn mạnh một phím.
“Cố Ngôn đúng là chó cùng rứt giậu, đến nước này cũng dám đổ bẩn kiểu đó.”
“Muốn chơi? Vậy chơi lớn luôn với hắn.”
Tối hôm đó, Lục Tước trực tiếp hack toàn bộ kênh livestream của Cố Ngôn.
Hắn đang ngồi than khóc trước ống kính, giả bộ uất nghẹn vì bị “phản bội”, ra sức kể lể “tội lỗi” của tôi.
Đột nhiên, màn hình chớp tắt.
Một đoạn video không che, độ phân giải cao bật lên ngay trước mặt hàng trăm nghìn người xem.
Trong video, Tô Miên đang ngồi trên đùi vị phó tổng kia, vừa cười vừa nũng nịu đút rượu cho ông ta.
Còn Cố Ngôn thì ngồi bên cạnh, cười nịnh nọt, hai tay dâng bật lửa.
“Giám đốc Vương, chỉ cần ngài cho Miên Miên cơ hội này, từ nay về sau, cô ấy chính là người của ngài.”
“Còn con nhỏ Lâm Chi ấy… ngài yên tâm, tôi sẽ khiến nó ngoan ngoãn nghe lời.”
Toàn mạng nổ tung.
Không chỉ là chuyện đổi tình lấy tài nguyên — mà là mua bán thân thể, môi giới, tiếp tay cho tội ác.
Là phạm pháp.
Livestream lập tức bị khóa. Nhưng video đã được hàng vạn người ghi màn hình và đăng lại khắp nơi.
Gương mặt Cố Ngôn trong video bị dừng lại đúng khung cảnh kinh hoàng nhất — cặp mắt thất thần và nụ cười đông cứng, như bị chính sự thật nuốt chửng.
Hắn, xong đời rồi.
Lần này… là thật sự xong rồi.
Không chỉ là thân bại danh liệt.
Mà là ngồi tù mòn xương.
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, lòng bình thản đến lạ.
Mối hận của kiếp này — tôi đã trả được một nửa.
Còn nửa còn lại, tôi muốn dành để báo thù cho chính mình của kiếp trước — người đã chết một cách oan ức và thê lương.
“Lục Tước.”
Tôi quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.
“Em muốn gửi cho bọn họ một món quà.”
“Món quà cuối cùng.”
Ba tháng sau.
Lễ trao giải Kim Khúc thường niên chính thức diễn ra.
Tôi là cái tên được kỳ vọng giành giải lớn nhất trong đêm.
Album “Tái Sinh” của tôi đã phá kỷ lục doanh số suốt mười năm trở lại đây — một cú nổ mang tính lịch sử.
Trên thảm đỏ, tôi sánh bước cùng Lục Tước.
Ánh đèn flash chớp liên hồi, sáng rực cả bầu trời đêm.
Hôm nay anh mặc lễ phục chỉn chu, cà vạt màu đỏ rượu do chính tay tôi chọn — ton-sur-ton với chiếc đầm tôi đang mặc.
“Có hồi hộp không?” — anh cúi xuống thì thầm bên tai.
“Không.”
Tôi siết nhẹ tay anh.
“Vì em biết, anh luôn ở đây.”
Buổi lễ diễn ra thuận lợi.
Tôi gần như “ôm trọn” tất cả hạng mục quan trọng:
Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất.
Sáng tác xuất sắc nhất.
Lời bài hát hay nhất...
Tay tôi mỏi vì cầm cúp.
Cuối cùng là giải thưởng danh giá nhất đêm —
Nữ ca sĩ xuất sắc nhất năm.
Người công bố giải là một tiền bối lão làng trong giới âm nhạc.
Khi ông đọc tên tôi, cả khán phòng đứng dậy vỗ tay như sấm.
Tôi bước lên sân khấu, tay siết chặt chiếc cúp nặng trĩu, đứng trước biển ánh đèn sáng rực khán đài.
Tất cả như một giấc mơ — một giấc mơ mà tôi đã chết đi một lần để sống lại.
“Cảm ơn những ai đã luôn tin tưởng và ủng hộ tôi.”
“Và cũng xin cảm ơn… những người từng làm tổn thương tôi.”
Tôi dừng một nhịp, mắt hướng thẳng vào ống kính máy quay.
“Chính các người… đã dạy tôi cách đứng dậy từ tro tàn.”
Ngay khoảnh khắc đó, màn hình lớn phía sau bất ngờ chuyển đổi.
Không phải MV của tôi.
Mà là… một đoạn video giám sát.
Trên màn hình lớn, một chiếc xe tải mất lái lao thẳng đến, tông mạnh vào một cô gái.
Cô gái ngã xuống giữa vũng máu, tay vẫn siết chặt một bản nhạc đã bị nhuộm đỏ.
Là tôi — của kiếp trước.
Toàn bộ khán phòng vỡ òa trong tiếng hét sững sờ.
Ngay sau đó, đoạn video chuyển cảnh.
Trong một chiếc xe sang, Cố Ngôn và Tô Miên cụng ly cười vang.
“Cuối cùng cũng chết rồi.”
“Từ nay showbiz này là thiên hạ của chúng ta.”
Giọng nói rõ ràng đến rợn người.
Đây chính là đoạn tư liệu mà Lục Tước đã mất ba tháng trời để phục hồi và khôi phục lại từ đống dữ liệu nát vụn. Anh đã dùng tất cả mối quan hệ, tất cả tài nguyên của mình — để đem sự thật quay trở lại ánh sáng.
Vụ tai nạn năm đó… chưa bao giờ là tai nạn.
Đó là… một vụ mưu sát.
Cả hội trường sững người. Nhiều người đã bật khóc.
Cảnh sát lập tức xông ra từ hậu trường.
Lần này, họ không cần đi đâu xa.
Bởi vì Cố Ngôn và Tô Miên… đã ngồi sẵn trên ghế bị cáo.
Đoạn video ấy — là món quà cuối cùng mà Lục Tước dành tặng cho tôi.
Cũng chính là bản án tử hình dành cho hai kẻ đã từng lấy mạng tôi.
Tôi nhìn lên màn hình, nước mắt rơi không ngừng.
Lâm Chi của kiếp trước — em có thấy không?
Những kẻ đã giết em… cuối cùng cũng phải trả giá.
Lục Tước bước lên sân khấu, ôm chặt tôi vào lòng trước ánh mắt hàng nghìn người.
“Đừng khóc nữa.”
Anh hôn nhẹ vào khóe mắt tôi, thì thầm.
“Mọi thứ đã kết thúc rồi.”
“Sau này, chỉ còn ánh sáng, không còn tăm tối.”
—