01.
Tin phò mã rơi xuống vực truyền đến.
Ta lập tức sai người đến Thái y viện, điều tất cả thái y đang trực tới.
Chỉ là, khi thị vệ bẩm báo rằng lúc hôn mê, phò mã vẫn ôm chặt Lục Thanh Sương trong lòng, trái tim đang lo lắng của ta lập tức trở nên lạnh lẽo.
Ta suy nghĩ một chút, rồi sai người đi mời đạo sĩ từ Trường Phong Quán.
Đợi đến khi phò mã được đưa về, cả đại phu lẫn đạo sĩ đều đã chờ sẵn ngoài hành lang.
Phò mã rơi xuống vực, dung mạo vẫn như cũ, ngay cả vết máu nơi khóe môi cũng đỏ rực như sắc hoa.
Hắn vốn là một nam nhân tuấn mỹ tựa ngọc, từng đánh xe ngang qua phố dài, khiến vô số thiếu nữ tranh nhau ném hoa và trái cây về phía hắn. Hắn thuận tay đón lấy, trở về với một xe đầy hương sắc, câu chuyện ấy từ đó trở thành giai thoại.
Phụ hoàng từng hỏi ta: "Trong số thiếu niên khắp kinh thành, con thích ai nhất?"
Ta nhẹ giọng thốt ra tên hắn.
Phụ hoàng nói: "Hắn chỉ có vẻ ngoài, tính tình phóng túng, không phải lang quân tốt."
Ta khẽ gật đầu. Thứ ta cần chính là dung mạo ấy.
Hắn có diện mạo đẹp, nên mới có thể làm phò mã.
Còn về bản tính của hắn ư?
Tính tình hắn dù có lớn thế nào, cũng không thể lớn hơn công chúa.
Ta là công chúa Đại Tần.
Hậu cung của phụ hoàng có tất cả mười ba vị công chúa, nhưng chỉ có ta sống sót đến khi trưởng thành.
Năm xưa, hoàng muội từng sống đến mười ba tuổi rồi qua đời, phụ hoàng đã bãi triều ba ngày, u sầu nhỏ lệ.
Ta có thể sống đến tuổi trưởng thành và xuất giá, phụ hoàng đã vui mừng còn không kịp, nên dù có bị ta phản bác, người vẫn hạ thánh chỉ ban hôn.
Sau khi thánh chỉ được ban không lâu, Vệ Quân tìm cớ đến gặp ta một lần.
Hắn đứng thẳng tắp như tùng, cao lớn tựa núi xa, dù rõ ràng ở ngay trước mặt ta, lại cứ như cách biệt hai bờ ngân hà.
Hắn quỳ xuống, nói rằng bên cạnh có một mối duyên thanh mai, đã thề ước ba đời, không nguyện phụ lòng, mong ta thu hồi thánh chỉ.
Ta có chút tiếc nuối, nhưng quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích, lòng cũng thôi không bận tâm nữa.
Nhưng bị từ hôn như vậy, chung quy vẫn cảm thấy không cam lòng.
Ta đưa ra một điều kiện.
"Muốn hủy hôn cũng được. Nhưng hãy dẫn thanh mai của ngươi đến gặp bản cung một lần. Bản cung cũng muốn xem thử đó là bậc quốc sắc nào, mà có thể khiến Vệ đại nhân kiên trì đến vậy."
Thế là, ta gặp được Lục Thanh Sương.
Nàng rất xinh đẹp.
Nhưng không đến mức tuyệt diễm.
Vệ Quân say mê nàng, có lẽ là thực lòng động tâm.
Ta thỉnh cầu phụ hoàng thu hồi thánh chỉ.
Phụ hoàng bất đắc dĩ, nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà thôi.
Dù gì, ta là nữ nhi duy nhất của người.
Ta hỏi Ninh Sinh: "Ta và Lục Thanh Sương, ai đẹp hơn?"
Hắn trầm ngâm rồi nghi hoặc hỏi lại: "Lục Thanh Sương là ai?"
Ta sững sờ trong giây lát, sau đó bật cười lớn.
Vệ Quân có thanh mai, nhưng ai lại chẳng có một trúc mã?
Ta – Doanh Lệnh Nguyệt – cũng có một trúc mã trong lòng chỉ có ta.
Ninh Sinh là con trai của nhũ mẫu ta.
Từ nhỏ đã lớn lên bên ta.
Lúc nhũ mẫu qua đời, ta hỏi bà có tâm nguyện gì chưa hoàn thành.
Bà nói: "Nguyện thứ nhất, mong công chúa mạnh khỏe trường thọ, phúc lộc song toàn. Nguyện thứ hai, mong công chúa gặp được lang quân như ý, vui vẻ không lo âu."
Bà không nhắc đến Ninh Sinh nửa lời, nhưng ta biết, bà nhất định rất thương hắn.
Bởi vì ta tốt, Ninh Sinh mới có thể tốt.
Ninh Sinh là thị vệ thân cận của ta.
Hắn luôn chân thành đi theo ta, chưa từng rời xa.
Ta từng hỏi hắn: "Ngươi có thích nữ tử nào không?"
Hắn đáp: "Trong lòng thuộc hạ chỉ có kiếm."
Tốt lắm!
Xem ra, định sẵn là phải cô độc cả đời rồi.
02.
Thế nhưng, cuối cùng ta vẫn hạ giá gả cho Vệ Quân.
Tín vương bị người tố cáo mưu phản, nhà họ Vệ cũng bị liên lụy, theo luật phải bị tịch biên gia sản, đày ra biên cương.
Vệ Quân tìm đủ mọi cách, cuối cùng cũng mở được đường đến chỗ Trưởng công chúa.
Hôm đó, khi ta đến phủ Trưởng công chúa làm khách, hắn đột nhiên xuất hiện, múa một bài kiếm vũ.
Kiếm trong tay hắn ngân vang mạnh mẽ, thân ảnh tựa du long, nhẹ nhàng như kinh hồng, mỗi chiêu mỗi thức đều mang khí thế bức người.
Nếu như trước đây, Vệ Quân trong mắt ta chỉ là một bức họa đẹp đẽ, thì lúc này, bức họa ấy đã có linh hồn.
Múa xong, hắn lập tức thu kiếm, quỳ phục dưới đất, im lặng không nói một lời.
Hắn rất thông minh.
Nếu hắn mở miệng vào lúc đó, ắt đã rơi xuống thế yếu.
Hắn đang chờ ta quyết định, chờ ta đấu tranh với ham muốn trong lòng mình.
Trưởng công chúa khẽ cười bên tai ta: "Mỹ nam như vậy, thiên hạ khó tìm. Nếu không phải từng được ngươi ban hôn, hắn sớm đã là vật trong tay ta rồi. Ngươi rốt cuộc có muốn hay không?"
Ta hỏi hắn: "Thanh mai của ngươi đâu?"
Hắn khẽ động thân, đáp: "Đã không còn liên can gì đến thần nữa."
Nghe nói khi nhà họ Vệ xảy ra chuyện, nhà họ Lục đã lập tức cắt đứt quan hệ, cả nhà thu dọn rời khỏi kinh thành.
Lúc này, Lục đại nhân đang dốc sức mưu cầu một chức quan bên ngoài, hy vọng được rời khỏi hoàng thành để tránh họa.
Thanh mai của hắn, Lục Thanh Sương, đã cùng hắn hủy hôn.
Hắn bị từ hôn hai lần.
Dù là nam tử, danh tiếng e rằng cũng khó mà vẹn toàn.
Huống chi, lúc này nhà họ Vệ nào còn danh tiếng gì để bàn nữa?
Ta bước đến trước mặt hắn, chậm rãi nói:
"Bản cung dù tùy hứng cỡ nào, cũng chỉ tùy hứng trong chuyện của bản thân. Mưu phản, tham ô là quốc sự, bản cung sẽ không dùng nó để tư lợi. Nếu nhà họ Vệ trong sạch, phụ hoàng tự khắc sẽ trả lại sự trong sạch cho các ngươi. Nếu không trong sạch, thì ngươi cũng nên cam tâm nhận mệnh. Ngươi đã từng hưởng vinh hoa phú quý thế nào, thì cũng phải trả giá tương ứng. Dung mạo của ngươi có đẹp đến đâu, cũng không nên trở thành một món hàng để đem ra mặc cả."
Lời đã dứt, ta vung tay áo bỏ đi.
Không bao lâu sau, quan viên tra xét, phát hiện nhà họ Vệ chỉ từng dâng lễ vật trong tiệc thọ của Tín vương, ngoài ra không có quan hệ sâu xa. Nhà họ Vệ được giải oan, khôi phục lại địa vị cũ, một lần nữa trở thành cận thần của thiên tử, vinh hoa hiển hách chốn triều đình.
Chỉ là, nghe nói quan hệ giữa nhà họ Lục và nhà họ Vệ vẫn chưa thể vãn hồi.
Về sau, khi ta xuất hành, bất ngờ gặp thích khách. Vệ Quân đã liều mình cứu ta.
Khi thanh kiếm dài đâm xuyên qua người hắn, hắn đổ gục trong lòng ta.
Ta hỏi hắn vì sao lại cứu ta.
Hắn nói đó là để báo đáp ân tình ta đã cứu nhà họ Vệ.
Ta lặng người.
Rốt cuộc hắn không tin ta, hay là không tin chính phụ thân của hắn?
Nhưng giữa ánh đao bóng kiếm, chẳng kịp phân trần những điều ấy.
Hắn được đưa đi chữa trị.
Ta cởi áo ngâm mình, bất giác phát hiện ngọc bội rơi xuống, trên đó vẫn còn vương máu của Vệ Quân.
Vậy mà, màu máu ấy lại bị ngọc bội hút cạn, sạch sẽ không còn chút dấu vết.
Ta chợt nhớ tới lời đạo sĩ Trường Phong Quán từng nói:
"Điện hạ, số mệnh đã định sẵn có một kiếp nạn tình duyên. Chỉ cần vượt qua, trời cao biển rộng, đường đời mặc người tự quyết."
Xem ra, Vệ Quân chính là kiếp nạn của ta.
Đã vậy, ta sẽ độ hắn một lần.
Đợi đến khi Vệ Quân tỉnh lại, ta hỏi hắn:
"Ân cứu mạng lấy thân báo đáp, hay ân cứu mạng ngày sau sẽ trả, ngươi chọn cái nào?"