04.
Thị vệ rầm rộ khiêng người về phủ họ Lục.
Cung nữ bẩm báo, nói rằng trên suốt đường đi, Lục Thanh Sương luôn lấy tay che mặt khóc lóc.
Người đi đường vây quanh xem náo nhiệt, vừa tò mò thưởng thức kỳ cảnh, vừa bàn tán hỏi han rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đại cung nữ cung kính bẩm:
"Nô tỳ không che giấu gì cả, chỉ thuật lại sự thật."
Ta gật đầu, vô cùng hài lòng.
Phải như vậy mới được.
Dám làm thì phải dám chịu.
Ngay lúc này, một cơn gió mạnh ào qua.
Vệ Quân lao vào, phẫn nộ trừng mắt nhìn ta, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Doanh Lệnh Nguyệt! Ngươi sao dám làm vậy? Ngươi có biết làm vậy sẽ khiến Thanh Sương thân bại danh liệt, sau này nàng ấy còn mặt mũi nào mà sống, còn ai dám lấy nàng ấy làm thê tử?"
Ta đã quá nuông chiều hắn.
Hắn thực sự nghĩ rằng bản cung yêu hắn đến mức không thể buông bỏ, nên mới có thể mặc hắn muốn làm gì thì làm sao?
Lúc hắn cùng Lục Thanh Sương lén lút thân mật, nàng ta đáng lẽ nên nghĩ đến danh tiếng của chính mình.
Ngay cả nàng ta còn không để tâm, bản cung có lý do gì để thay nàng ta lo lắng?
Ta chẳng buồn nhìn hắn lấy một cái, chỉ thản nhiên phân phó cung nữ:
"Chuẩn bị bút mực, bản cung muốn viết hưu thư."
Đại cung nữ thoáng sững sờ, rồi lập tức đi chuẩn bị bút mực, giấy nghiên.
Vệ Quân chết lặng.
"Ngươi muốn bỏ ta?"
Hắn không dám tin. Dù sao, hắn cũng luôn nghĩ rằng trong mắt ta, hắn là một bảo vật trân quý, nghĩ rằng vì hắn, ta có thể vứt bỏ quốc pháp, không màng tôn nghiêm.
Thực sự là nghĩ nhiều rồi!
Ngay khi ta vừa nhấc bút, đại cung nữ cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng khuyên can:
"Điện hạ, hôn nhân không phải trò đùa, xin điện hạ suy xét cẩn thận."
Ta nhàn nhạt đáp:
"Chỉ là một nam nhân đã vấy bẩn mà thôi, cần gì phải bận tâm?"
Ta hạ bút một mạch, nhanh chóng viết xong hưu thư, lệnh người mang đến phủ họ Vệ.
"Tốt lắm, Doanh Lệnh Nguyệt, từ nay ngươi và ta đường ai nấy đi, không còn liên can gì nữa!"
Vệ Quân mặt mày đen kịt, hất mạnh tay áo, xoay người bước nhanh rời đi.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, thầm nghĩ:
"Hắn làm quỷ, bộ dạng phiêu phiêu thế này, trông cũng có chút tiên phong đấy chứ."
Ta về cung ở bảy ngày.
Trong bảy ngày này, bên ngoài đã dậy sóng.
Lục Thanh Sương bị cha ruột của nàng ta từ chối cho vào phủ.
Lục đại nhân chỉ nói một câu: "Nhà họ Lục không có nữ nhi vô liêm sỉ như vậy."
Phủ họ Vệ nghe tin, lập tức sai người đến đón Vệ Quân về.
Nhưng vì không thể tách hai người ra, họ đành phải mang cả Lục Thanh Sương về theo.
Vừa vào cửa, cổng phủ còn chưa khép lại, Vệ mẫu đã không nhịn được mà giáng ngay cho Lục Thanh Sương một cái tát thật mạnh.
"Tiện tì! Năm xưa khi nhà họ Vệ gặp nạn, ngươi chạy trốn còn nhanh hơn ai hết. Nay nhi tử ta vất vả lắm mới kết thân cùng công chúa, ngươi lại nhảy vào phá hoại! Ngươi có biết vì ngươi không biết xấu hổ, công chúa đã hưu bỏ nhi tử ta rồi không? Rốt cuộc nhà họ Vệ đã có lỗi với ngươi thế nào, mà hết lần này đến lần khác ngươi đều hại con ta?"
Cái tát ấy khiến Lục Thanh Sương sững sờ.
Linh hồn Vệ Quân cũng đứng ngây ra.
Đánh xong một cái, Vệ mẫu hả giận, liền lạnh lùng phân phó:
"Mau mời đại phu, nghĩ cách tách hai người họ ra."
Từng tốp đại phu lần lượt được mời đến.
Đáng tiếc, tay của Vệ Quân đã cứng lại, nếu không chặt đứt thì không thể nào tách rời.
Vệ mẫu và Lục Thanh Sương đều tuyệt vọng.
Vệ mẫu tuyệt vọng, vì Lục Thanh Sương chính là chứng cứ rõ ràng nhất cho sự phản bội của nhi tử bà. Dù bà có muốn ngụy biện, cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành đưa theo muội muội của Vệ Quân, ngày ngày đến phủ công chúa cầu xin tạ tội.
Lục Thanh Sương tuyệt vọng, vì từ nay nàng ta mất đi hoàn toàn tự do.
Ăn cơm, thay y phục, rửa mặt, ngủ nghỉ, thậm chí ngay cả lúc đi vệ sinh cũng phải có bốn nha hoàn khiêng Vệ Quân theo sau.
Không chút riêng tư, không chút tôn nghiêm.
Hơn nữa, toàn bộ phủ họ Vệ ai ai cũng xem thường nàng ta, thậm chí cả những nha hoàn thấp kém nhất cũng coi nàng ta như một trò cười.
Vệ Quân ngày ngày ở bên trấn an, nói rằng rồi sẽ tìm được danh y tách hai người ra.
Đáng tiếc, những lời hắn nói, Lục Thanh Sương không nghe được lấy một chữ.
Đến ngày thứ bảy, Lục Thanh Sương hoàn toàn phát điên.
Nàng ta tìm cớ sai nha hoàn lui xuống, sau đó hung ác nhìn chằm chằm vào tay của Vệ Quân.