1
“Mẹ ơi, cua hấp xong chưa ạ?”
Ngồi vào bàn ăn, nghĩ đến chút nữa được ăn cua là tôi thấy vui hẳn.
Buổi trưa tan làm về, tôi tình cờ thấy bên đường có người bán cua lỗi – loại cua lông bị thiếu chân, giá rẻ hơn nhiều so với cua bình thường.
Dù thiếu vài chân nhưng chúng vẫn còn sống khỏe, ăn thì chẳng ảnh hưởng gì.
Nhớ đến mấy hôm nay con trai cứ đòi ăn cua, tôi liền mua tám con.
Nhà tôi hiện có bốn người: mẹ chồng, chồng, tôi và con trai.
Tôi đã tính sẵn – tám con chia đều, mỗi người hai con là vừa đẹp.
“Mẹ mang lên luôn đi ạ.”
Mẹ chồng vào bếp, một lúc sau bưng ra một đĩa để lên bàn.
Tôi nhìn mà ngớ người – sao chỉ có ba con?
“Mẹ, mang cả lên đi, mỗi người hai con là chuẩn rồi.”
Tôi cứ nghĩ mẹ chồng còn để phần trong bếp nên chưa lấy ra hết, ai ngờ bà thản nhiên nói: “Chỉ có chừng này thôi, chiều nay em gái chồng con đến, mẹ cho nó mang về mấy con rồi.”
Nghe đến đó, tôi muốn nổ phổi!
2
Em gái chồng tôi tên là Tâm Tâm.
Kém chồng tôi hai tuổi, nhưng vì không học cao học nên cưới sớm hơn chúng tôi vài năm.
Thật ra, tôi chưa từng có ác cảm gì với Tâm Tâm.
Tôi từng nghĩ, chồng có một người em gái cũng tốt – sau này còn có người cùng chia sẻ chuyện chăm sóc bố mẹ già.
Là con một trong gia đình, tôi cũng phần nào ghen tị với những ai có anh chị em.
Nhưng tôi không ngờ rằng, chính Tâm Tâm lại trở thành nguồn cơn cho những rắc rối trong hôn nhân của tôi.
Tất cả cũng vì mẹ chồng tôi thiên vị quá đỗi.
Nhà người ta thường thiên vị con trai, nhà chồng tôi thì ngược lại – bà dồn hết yêu thương cho con gái.
Khi Tâm Tâm lấy chồng, bố mẹ chồng hào phóng tặng luôn một chiếc Audi hơn ba trăm ngàn làm của hồi môn.
Còn đến lượt chúng tôi cưới, đừng nói đến chuyện mua nhà hay sửa nhà, ngay cả ảnh cưới cũng là hai vợ chồng tự chi trả.
“Ngũ kim” cũng không ai mua cho, thậm chí tôi còn tặng ngược lại mẹ chồng một chiếc vòng vàng.
Giờ nghĩ lại, tôi đúng là hồ đồ!
Gia đình chồng chỉ chịu bỏ tiền làm một bữa tiệc cưới ngoài trời ở quê – mục đích chính là để gom tiền mừng.
Tôi không nói gì, nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu.
Tôi không cần bà thiên vị con trai, thậm chí chẳng cần đối xử công bằng, nhưng ít ra cũng đừng quá chênh lệch như vậy chứ?
Nhưng vì cả tôi và chồng đều có thể kiếm tiền, nên tôi chỉ âm thầm phàn nàn với chồng vài câu, chưa bao giờ làm ầm ĩ trước mặt người lớn.
Tôi đoán chồng tôi cũng chưa từng nói với gia đình về những lời than vãn đó.
Sau khi kết hôn, mẹ chồng tôi ngày càng quá đáng.
Bình thường, bà hay chia phần thịt, rau, trái cây tôi mua về cho em chồng – tôi đã cố nhịn.
Ngay cả khi tôi ở cữ, mẹ tôi gửi cho năm con gà ta để tẩm bổ, mẹ chồng cũng cho Tâm Tâm bốn con!
Đó là gà mẹ tôi tự nuôi, từ lúc còn nhỏ, mỗi ngày cho ăn từng nắm lúa – vì biết tôi đang mang thai mà chuẩn bị.
Vậy mà bà không hỏi ý tôi, cứ thế đưa cho con gái?
Tôi là sản phụ đấy, em chồng thì chẳng bầu bí hay ốm đau gì, cần gì bồi bổ?
Tôi giận điên người, nhưng vì mới cưới, lại ngại làm lớn chuyện với nhà chồng, nên chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Hậu quả là tôi bị stress đến mức mất sữa.
Tới giờ, tôi vẫn không dám kể chuyện này với mẹ đẻ.
Rồi năm ngoái, công ty tôi làm ăn tốt, thưởng Tết ba chục ngàn.
Tôi tự thưởng cho bản thân một chiếc áo lông chồn màu cà phê, giá mười lăm ngàn.
Màu cà phê thì sao? Vì nó rẻ, không dễ bạc màu, tôi định mặc đến già.
Ai ngờ tôi vừa mặc đúng một lần, mẹ chồng đã mang cho Tâm Tâm.
Chưa từng thông báo lấy một câu – tôi chỉ biết chuyện khi thấy em chồng khoe ảnh lên mạng xã hội!
Lúc ấy tôi tức không chịu nổi, định đối chất với mẹ chồng.
Chồng tôi phải ra sức can ngăn, còn mua lại cho tôi một chiếc khác – tôi vì nể mặt anh ấy nên mới bỏ qua.
Từ lúc cưới đến giờ, những chuyện như vậy xảy ra nhiều không đếm xuể.
Giống như hôm nay, tôi mua tám con cua, mẹ chồng cho em chồng năm con, chỉ còn ba con.
Nhà có bốn người mà chỉ còn ba con cua, chia kiểu gì?
Bà là người lớn, chẳng lẽ tôi ngồi ăn mà để bà ngồi nhìn?
Chưa kể Tâm Tâm mà biết, kiểu gì cũng lại mắng tôi bất hiếu.