5
Buổi tối, dọn dẹp xong xuôi, tôi lên giường nằm đọc tiểu thuyết.
Chồng bước vào, nói: “Vợ à, em ra xin lỗi mẹ đi. Hôm nay em nói cũng hơi quá, dù sao bà cũng là người lớn.”
Tôi bật cười lạnh: “Xin lỗi? Dựa vào đâu? Bà ấy tự ý đem cua tôi mua đi cho người khác mà còn đòi có lý à?”
Chồng tôi nhíu mày: “Cho thì cho thôi, có đáng bao nhiêu đâu. Chẳng đáng để làm ầm lên.”
“Là người một nhà, có cần hỏi gì cũng lấy được, ăn được, dùng được, cho ai cũng được. Phải tính toán rõ ràng từng tí một như vậy sao?”
Tôi tức đến mức phải phì cười vì cái lý lẽ méo mó đó.
“Ý anh là, chỉ cần mang danh ‘người nhà’ thì muốn lấy gì của tôi cũng được à?”
“Trước đây lúc tôi ở cữ, mẹ tôi gửi cho năm con gà ta, bà ấy không hỏi một lời đã đem bốn con cho em anh. Tôi mới mặc một lần chiếc áo lông chồn, bà ấy cũng mang cho em anh. Quà Tết công ty phát, bà cũng để em anh tới chở cả xe về. Những chuyện như vậy, tôi đếm không xuể! Anh còn muốn tôi đi xin lỗi? Mơ đi!”
Chồng tôi nghe vậy, mặt càng sa sầm: “Vợ à, chúng ta là người một nhà, đừng phân biệt rõ ràng thế. Em gái anh cũng là người trong nhà chứ không phải người dưng!”
“Huống hồ, ngày con mình sinh ra, nó cũng tặng không ít đồ đấy thôi.”
Chồng không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện đó tôi lại nổi điên hơn!
6
Lúc em chồng sinh con, tôi tặng hẳn một chiếc vòng vàng 20 gram.
Thời đó vàng chưa đắt như bây giờ, nhưng cũng hơn 400 tệ một gram, thêm cả phí gia công, tôi bỏ gần chín ngàn.
Khi đó, vợ chồng tôi đang mua nhà, tiền nong rất chật vật.
Tôi nghĩ, dù sao cô ấy cũng là em gái duy nhất của chồng, tặng một lần cũng không sao, coi như có đi có lại.
Thế nhưng, đến khi tôi sinh con, mọi người đoán xem em chồng tôi đem gì đến?
Một đống quần áo cũ mà con cô ta mặc thừa!
Ừ, nhìn thì có vẻ nhiều đấy.
Nhưng toàn là đồ rách, dính đầy sữa và vết bẩn thức ăn.
Đừng nói là mang đi tặng, vứt vào thùng rác trong khu tôi ở cũng chưa chắc ai thèm lượm!
Vậy mà mẹ chồng vẫn luôn miệng khen: “Con bé Tâm Tâm chu đáo thật, thương cháu biết bao! Con nít mặc đồ cũ mới tốt, không có formaldehyde, không độc hại… bla bla bla…”
Tôi suýt nữa tức đến bật cười.
Tôi tặng cô ta chiếc vòng vàng gần chín ngàn, còn cô ta tặng lại tôi... một đống rác?
Nghĩ đến đây, tôi nhìn chồng chằm chằm: “Trần Xuyên, nếu đầu óc anh có vấn đề thì nên đi khám đi. Anh cần tôi nhắc lại đống giẻ rách mà em gái anh đưa lúc đó không?”
Chồng tôi im bặt ngay lập tức!
Nhưng vẫn không cam lòng lắm, làu bàu: “Nhưng lúc đó em gái anh còn chủ động bảo mẹ qua giúp em trông con mà.”
Nhắc đến chuyện này thì đúng là buồn cười.
Tôi và em chồng sinh con cách nhau không lâu.
Khi đó, mẹ chồng chẳng hề hỏi han chúng tôi có cần giúp đỡ không, mà cứ thế chạy sang nhà em chồng làm bảo mẫu toàn thời gian.
Đến khi cháu ngoại bà đi mẫu giáo, không cần trông nữa, em chồng thấy bà phiền nên đẩy bà sang cho chúng tôi.
Bên ngoài thì gọi là “giúp vợ chồng tôi chăm cháu”.
Nhưng lúc đó con tôi cũng sắp đi học mẫu giáo rồi, còn cần ai chăm nữa?
Lúc cần người nhất thì tất cả bọn họ đều giả mù.
Đến khi dễ chăm thì mới nhớ ra “giúp” chúng tôi?
Xin lỗi nhé, khỏi cần!
Tôi từ chối thẳng, mẹ chồng thì khóc lóc ầm ĩ, nói không để bà trông cháu sẽ bị làng xóm chê cười.
Chồng tôi cũng nhỏ nhẹ năn nỉ các kiểu.
Tôi còn biết làm sao?
Đành để bà ở lại.
Rồi sau đó, mẹ chồng bắt đầu than: vì đến giúp vợ chồng tôi chăm con nên không thể đi làm kiếm tiền được, yêu cầu mỗi tháng chúng tôi đưa cho bà ba ngàn gọi là “tiền phụng dưỡng”.
Dĩ nhiên, tiền vừa chuyển vào là bà lập tức gửi thẳng cho em chồng.
Hai mẹ con phối hợp quá nhịp nhàng, diễn vở này chẳng hề sơ hở!
Tôi nhìn chồng đang gồng cổ lên chống chế.
Cũng chẳng khách sáo nữa: “Mẹ anh sang trông con là tôi cầu xin bà ấy à? Không phải do em gái anh không cần nên mới bị đá qua đây sao?”
“Hay là để bà ấy về nhà em gái anh trông đi, tôi cũng đỡ tốn ba ngàn mỗi tháng!”
Chồng tôi im lặng.
7
Dù không nói gì, nhưng câu anh ta vừa nói: “Người một nhà, sao gọi là ăn trộm được? Gì cũng phải hỏi thì còn dùng được à?” vẫn còn văng vẳng bên tai tôi.
Tôi dễ gì để anh ta nói mấy lời đó rồi cho qua?
Anh nói đúng – người một nhà thì dùng chung, không cần phân rõ, phải không?
Được thôi, tôi làm theo lời anh nói luôn.
Phu xướng phụ tùy – chẳng phải nguyên tắc anh thích à?
Hôm sau đi làm, tôi tiện tay ném dây sạc iPhone của anh vào thùng rác dưới nhà.