12.
Cuối tuần, Thẩm Trì không đến công ty.
Trong lúc ăn sáng, anh ta vừa lật tạp chí tài chính vừa chậm rãi mở miệng:
“Hôm nay đi bắn súng.”
“Hả?” Tôi sững lại.
…Bắn súng? Nghe hardcore dữ vậy?
【Cậu ta chắc chắn chưa từng cầm súng.】
Tiếng lòng của Thẩm Trì vang lên đầy phấn khích kỳ lạ.
【Tôi sẽ dạy tận tay… từng bước một.】
“Dẫn cậu đi chơi.”
Anh gập tạp chí, giọng vẫn bình thản.
“Đi thay đồ.”
Khu VIP của trường bắn yên tĩnh, rộng rãi như phòng tập đặc biệt dành riêng cho giới nhà giàu.
Sau khi huấn luyện viên giảng giải xong các bước cơ bản, Thẩm Trì khoát tay bảo người ta lui ra.
“Thử xem.”
Anh hất cằm về phía khẩu súng ngắn đang đặt trên bàn.
Tôi đeo tai nghe cách âm, có chút căng thẳng cầm lấy súng.
Cố nhớ lại tư thế huấn luyện viên vừa dạy, tôi giơ tay nhắm về phía bia bắn cách xa mấy chục mét.
Dáng đứng lóng ngóng, tay chân lộn xộn.
Thẩm Trì đứng sau tôi, nhíu mày sâu hơn từng chút.
【Cái tư thế gì vậy? Định bắn chim à?】
【Eo cong, vai lệch, tay còn run…】
Bỗng, anh tiến lên một bước.
Thân hình cao lớn gần như áp sát ngay sau lưng tôi.
Hơi thở ấm nóng phả vào vành tai khiến tôi run lên một cái rõ ràng.
“Lưng thẳng lên.”
Giọng anh ta trầm thấp vang sát tai.
Một bàn tay to đặt lên eo tôi, đẩy nhẹ lên chỉnh tư thế.
【Chậc… eo thật thon…】
Dòng tâm thanh trôi tuột một khúc, không chút kiểm soát.
Tôi cứng đờ cả người.
“Vai hạ xuống.”
Tay kia đặt lên vai tôi, ấn nhẹ xuống đúng vị trí.
Ngón tay anh vô tình (hay cố ý?) lướt qua dưới xương quai xanh.
【Phải giữ thăng bằng.】
“Duỗi thẳng tay, đừng run.”
Ngón tay mát lạnh trượt dọc cánh tay tôi, điều chỉnh góc độ tay cầm súng.
【Đúng rồi, chính là vậy.】
Tâm thanh giờ nghiêm túc như giáo viên quân sự.
【Thở đều, nhẹ thôi.】
Lồng ngực anh áp nhẹ vào lưng tôi, truyền nhiệt qua lớp áo mỏng.
Tư thế “tay kèm tay”… sát đến từng centimet.
Tôi có thể ngửi thấy mùi nước cạo râu thoang thoảng, pha cùng mùi dầu súng nhè nhẹ — vừa sạch sẽ, vừa khiến người khác loạn nhịp.
Không khí bắt đầu nóng lên từng độ.
“Tập trung vào bia bắn.”
Giọng anh khàn khàn, thì thầm ngay bên tai,
“Đừng phân tâm.”
【Phân tâm? Tôi sắp phân tán toàn bộ rồi đây này!】
Tâm thanh đột ngột xoắn não:
【Cái cổ trắng thế kia… thật sự rất muốn cắn một cái.】
“Đoàng!”
Tôi giật mình bóp cò — viên đạn bay lệch, không biết bay đi đâu.
Thẩm Trì: “…”
Tôi: “…”
【…Ngốc.】
Tâm thanh thở dài bất đắc dĩ, mang theo một chút cưng chiều không tự nhận:
【Làm lại.】
Anh không rời ra, ngược lại còn áp sát thêm một chút.
Bàn tay to tiếp tục phủ lên tay tôi, nắm chặt cán súng, vững vàng đỡ lấy.
“Lần này… đừng run.”
13.
Rời khỏi trường bắn, cổ họng tôi khô khốc như sắp bốc khói.
“Muốn uống gì?” Thẩm Trì mở cửa xe, hỏi với vẻ thờ ơ.
“Trà sữa, full đường thêm đá.” Tôi bật thốt, mắt sáng như đèn pha.
Sau một buổi bị huấn luyện cường độ cao tra tấn, tôi cần gấp một li đường để sống lại.
Động tác của anh ta khựng lại trong nửa giây, lông mày nhíu lại như bị bóp nghẹt.
[Trà sữa?]
[Đồ rác rưởi, toàn đường hóa học với chất tạo màu, thêm đá vào? Muốn đau bao tử chết à? Không. Không bao giờ.]
“Uống nước.” Anh dứt khoát tuyên bố, nhét tôi vào xe mà chẳng cho cơ hội phản kháng.
[Uống trà sữa cái gì? Nhà tôi còn có nước Fiji nhập khẩu nguyên thùng, chất lượng gấp một vạn lần thứ đồ rẻ tiền kia.]
Tôi rũ người, nhỏ giọng kháng nghị: “Chỉ một ly thôi mà…”
Anh ta không đáp, khởi động xe. Không khí trong xe tụt xuống mấy độ.
[Một lần cũng không được. Thứ đó chẳng có lợi gì cho cơ thể. Mấy quán đó nhìn đã thấy mất vệ sinh, ai biết bỏ cái gì vào trong.]
Nhưng xe không chạy về biệt thự. Anh ta bất ngờ rẽ vào khu thương mại cao cấp, dừng lại trước một cửa hàng… bán nước suối?
Mặt tiền tối giản, sạch đến mức như phòng lab. Chỉ nhìn thôi cũng biết giá “đắt thấy tổ tiên”.
Anh xuống xe. Một lúc sau quay lại, trên tay cầm một chai thủy tinh có in chi chít chữ nước ngoài, đặt vào tay tôi.
“Uống cái này.”
Tôi ngơ ngác nhìn chai nước, ánh mắt đầy bi thương.
Giải khát thì giải khát thật, nhưng niềm vui của tôi đâu rồi?
Chiều hôm sau, trợ lý Trương gọi điện đến, giọng bình thản như không:
“Anh Hà, tổng giám đốc Thẩm nhờ tôi hỏi, mấy cửa hàng trà sữa anh hay đặt… cụ thể là những chỗ nào ạ?”
Tôi ngẩn người: “Hỏi mấy cái này làm gì vậy?”
“Anh ấy bảo cần tên và địa chỉ chính xác.”
Trong lòng tôi vang lên tiếng chuông báo động đỏ, nhưng vẫn máy móc đọc ra danh sách tám quán ruột.
Nửa tiếng sau, Trương gọi lại lần nữa.
“Thông báo với anh một chút. Tám cửa hàng trà sữa anh vừa liệt kê, tập đoàn Thẩm thị đã hoàn tất quá trình thu mua toàn bộ.”