1
Tình hình kinh tế khó khăn, cuối năm lại càng xáo động.
Công ty đã rộ tin đồn chuẩn bị cắt giảm nhân sự.
Ai cũng nơm nớp lo sợ bị HR gọi vào phòng.
Nhưng tôi thì khác, tôi chủ động xin nghỉ!
HR hết lời khuyên:
“Bây giờ em đang ở giai đoạn thăng tiến, sang năm có thể được đề bạt. Giờ mà bỏ thì tiếc quá!”
Tôi chỉ nói mình mệt rồi, muốn nghỉ ngơi, tích lũy lại một chút.
Dù sao chuyện tôi trúng số 40 triệu tuyệt đối không thể để lộ.
Thấy khuyên không được, HR đành đồng ý.
Tôi cũng chính thức bắt đầu quy trình nghỉ việc.
Vừa ra khỏi phòng nhân sự, tôi bị một lực kéo mạnh vào cầu thang bộ.
Bạn trai – Trần Thủ Nghiệp – lo lắng nhìn tôi:
“HR gọi em có chuyện gì? Đừng nói là bị mất việc nhé?”
Tôi nghĩ lại, nghỉ việc cũng là thất nghiệp, vốn dĩ tôi đã chẳng muốn làm nữa.
Thấy anh sốt sắng như vậy, tôi bất giác muốn trêu:
“Ừ, đúng rồi. Vậy anh nuôi em nhé?”
2
Anh như bị sét đánh, cả người đứng đơ ra, mắt mũi chân tay đều chuyển sang chế độ chậm.
Mãi mới hoàn hồn, anh liền nổ một tràng:
“Nuôi em? Anh lấy gì mà nuôi? Em làm ở bộ phận front office lương gấp đôi anh! Em còn dám mở miệng nhờ anh nuôi? Thế tiền bồi thường đâu, công ty đền bao nhiêu?”
Tôi bị anh quát đến ngơ ngác, theo phản xạ trả lời:
“Không có bồi thường.”
“Không được! Phải đòi ít nhất 2 ngàn, tiền về em phải chuyển ngay cho anh!”
Tôi ngẩn người:
“Chuyển cho anh làm gì?”
“Còn hỏi! Em nghỉ việc, không có thu nhập, tiêu hoài chẳng mấy chốc mà hết. Anh giữ giùm em!”
Tôi tức đến bật cười:
“Không có tiền thì em ăn uống bằng gì?”
Trần Thủ Nghiệp giận dữ gào lên:
“Không đi làm mà còn thong dong thế à? Sắp Tết rồi, trước đó anh đã hứa đưa bố mẹ đi du lịch, giờ lấy gì mà đi? Sau Tết anh định đổi xe điện, lấy gì mà đổi? Anh còn phải mua rư/ợ//u thu/ố//c đi biếu xén. Em thất nghiệp chẳng sao, nhưng cả kế hoạch của anh bị phá hỏng hết!”
Lúc này tôi mới nhận ra anh không hề đùa, bèn nghiêm giọng:
“Hóa ra đưa bố mẹ anh đi du lịch, đổi xe, mua quà biếu… đều là bắt mình tôi chi tiền?”
“Đương nhiên! Em là con dâu tương lai thì phải hiếu kính bố mẹ chồng. Anh còn phải bỏ tiền à? Anh cũng gửi cho bố em hai chục cân gạo rồi đấy thôi! Xe mới em không đi chắc? Quà biếu chẳng phải cũng giúp ích cho công việc sao? Đừng nghĩ hẹp hòi! Giờ em thất nghiệp rồi, không lấy lòng bố mẹ anh, họ có đồng ý cưới không?”
Nghe xong, lòng tôi lạnh toát:
“Nếu vậy thì cưới làm gì nữa.”
Anh chẳng hề nhận ra sắc mặt tôi, tiếp tục ba hoa:
“Em có tự biết thân biết phận không? Giờ em mất việc, ngoài anh ra ai còn muốn em? Mau gọi cho headhunter đi, tìm việc mới ngay!”
Nói rồi, anh nện một cú thật mạnh vào tường:
“Mẹ kiếp, công ty á/c thật, cắt người ngay dịp cuối năm! Giờ khó tìm việc lắm! Thế còn thưởng Tết? Không phát là không xong đâu, nhất định phải đấu tranh tới cùng!”
Tôi hít sâu, dứt khoát nói rõ: Dù có đền bù hay không, chẳng liên quan đến anh. Bố mẹ tôi, tôi tự lo. Tôi sẽ không bỏ tiền đưa bố mẹ anh đi du lịch, càng không bỏ tiền cho anh đổi xe. Và ngắn hạn, tôi cũng chưa định tìm việc mới.
Anh nghe xong thì nổ tung:
“Lâm Phi, anh đã rất nhẫn nhịn em rồi. Em bận rộn như thế, cho gia đình được gì? Giá trị lớn nhất em mang lại chính là tiền lương, giờ mất rồi mà còn muốn anh nuôi? Em còn biết xấu hổ không? Không thể mang lại giá trị thì không thể duy trì gia đình hòa thuận. Anh phải nghiêm túc xem xét lại việc kết hôn này!”
Tôi cười lạnh, may mà nửa câu kia chưa nói ra.
Tôi vốn nghĩ, khi nghe tôi nói muốn anh nuôi, ít nhất anh sẽ thở dài:
“Anh lương thấp, nuôi không nổi em đâu.”
Khi ấy tôi sẽ thuận miệng nói:
“Không sao, em có thể nuôi anh. Em vừa trúng số 40 triệu, gửi ngân hàng tư nhân thôi, mỗi năm lãi cũng được 2 triệu. Mình cần gì phải khổ sở làm trâu ngựa nữa, đúng không?”
Nhưng giờ chẳng cần nói thêm gì nữa.
Tôi nhìn thẳng vào anh:
“Chia tay đi. Đừng gặp lại nữa.”
3
Kết thúc trong không vui, tôi ngồi lặng ở chỗ làm rất lâu.
Sờ vào tim, không thấy đau buồn nhiều, chỉ thấy thất vọng, vô cùng thất vọng.
Chúng tôi là bạn học đại học, từng có mối tình đơn thuần, đẹp đẽ.
Cùng nhau đi qua tuổi trẻ, tích lũy nhiều kỷ niệm.
Nhưng vài năm đi làm, khoảng cách ngày càng lớn.
Tôi có chí tiến thủ, chịu khó, hết đi học thêm, thi chứng chỉ đến chạy dự án, bận đến mức rụng 1/3 mái tóc mới đổi lại được mức thu nhập cao.
Công ty định hướng kinh doanh, front office lương cao nhưng áp lực khủng khiếp.