5
Tôi định né cho nhanh, nhưng anh ta vẫn bám riết không buông.
Trong lòng tôi lửa giận bùng lên.
Thấy anh ta lại chuẩn bị xổ ra mấy lời nhảm nhí, tôi thẳng tay hắt cả cốc cà phê vào mặt!
Anh ta bị bỏng rát, mặt nhăn nhúm, chẳng còn để ý bộ vest hàng hiệu, vội lấy tay áo lau loạn xạ, chiếc sơ mi trắng dính đầy vết bẩn.
Anh ta gào ầm lên:
“Anh đã nói chuyện tử tế với em, thái độ của em là thế này à? Anh là khách hàng, là người tiêu dùng! Em không có chút tinh thần phục vụ nào sao? Em vẫn thô lỗ y như trước, anh thật sự chịu hết nổi rồi!”
Rồi anh ta quay sang gọi nhân viên bên cạnh:
“Gọi chủ quán của mấy người ra đây! Đối xử với khách thế này, anh sẽ bảo chủ quán đuổi việc cô ta!”
Tôi lạnh lùng mở miệng:
“Tôi chính là chủ quán!”
Anh ta chết lặng một phút, sau đó bật cười lớn hơn:
“Em là chủ quán? Em đang khoác lác hả? Đây là khu tài chính! Mặt bằng hơn 200 mét vuông, tiền thuê một tháng bằng lương một năm của em! Em mà là chủ? Tôi tin quỷ còn hơn!”
Nhân viên bên cạnh trợn tròn mắt:
“Thưa anh, chị Lâm Phi thật sự là bà chủ của chúng tôi. Tuần trước vừa khai trương, logo cũng đổi rồi, anh nhìn xem!”
Anh ta liếc sang tấm logo mới – chính tay tôi thiết kế – rõ ràng có chữ “Phi”.
Sắc mặt anh ta lập tức biến đổi, nhíu chặt mày:
“Em… em lấy đâu ra tiền?”
Ngay sau đó, như chợt bừng tỉnh, anh ta trừng mắt nhìn tôi, trong mắt đầy tức giận lẫn ghen tuông:
“Em làm tình nhân cho đại gia rồi đúng không???”
Tôi giáng thẳng cho anh ta một cái tát.
6
Từ đó, Trần Thủ Nghiệp chẳng những không biến mất, mà còn thường xuyên mò đến quán uống cà phê.
Tôi coi anh ta như không khí, hoàn toàn phớt lờ.
Toàn bộ liên lạc, tôi chặn hết một lượt.
Anh ta tức tối, dùng cả số ảo gọi điện quấy rầy, lần nào cũng bị tôi chửi cho không còn mảnh giáp.
Mấy lần dây dưa không được, anh ta dứt khoát tới tận nhà chặn tôi.
Tay ôm một cái hộp, vừa vào cửa đã ném thẳng xuống đất:
“Vì tình cảm bao năm, ban đầu anh còn muốn kéo em một tay. Nhưng giờ em sa đọa thế này thì chúng ta hết hy vọng rồi! Đây là những thứ em từng tặng anh, anh không chiếm của em, em đưa anh cái gì, anh trả lại hết!”
Tôi lấy mũi giày khẩy khẩy…
Ha! Toàn giày rách, tất thủng, đến cả quần lót cũ cũng mang tới!
Riêng đồng hồ hàng hiệu tôi tặng sinh nhật, laptop mua dịp kỷ niệm, quả bóng đá phiên bản giới hạn có chữ ký… thì tuyệt nhiên không thấy!
Tốt thôi. Tôi buông một câu “đợi đấy”, quay người vào phòng ngủ.
Bê ra hai chiếc váy liền và một túi đi biển.
Anh ta liếc qua, nhếch môi cười khẩy:
“Cũng hay ho phết nhỉ. Thứ này trả cho anh, anh dùng vào việc gì được?”
Tôi đá khẽ vào cái thùng anh mang đến: “Thế còn đống quần lót rách anh mang tới là để tôi xé làm giẻ lau, hay cắt ra làm lót giày hả?”
Anh ta tức điên:
“Đừng giả vờ nữa. Anh chẳng mua cho em một cái nhẫn à? Thứ có giá trị thì nên trả trước chứ? Chia tay cũng đừng làm cho khó coi quá!”
7
Tôi biết thừa hôm nay anh tới là đòi cái nhẫn tồi ấy. Dù sao nó cũng hơn mười nghìn, để tôi giữ lại thì tim anh ta đau như chảy máu mất.
Tôi gật đầu:
“Được thôi. Thế anh đưa lại cho tôi cái đồng hồ, chiếc laptop và quả bóng có chữ ký đi!”
Anh ta trợn mắt:
“Đồng hồ nam em đeo nổi à? Bóng đá em biết đá không? Còn trong máy tính là tài liệu riêng của anh, nhỡ em đánh cắp bí mật của anh thì sao?”
Tôi móc điện thoại mở ngay máy tính tay, lạch cạch vài con số: “Thôi, anh không trả thì tôi cũng không cần. Khấu hao 50% vẫn còn chừng này. Bao giờ tiền ấy vào tài khoản tôi, tôi sẽ trả lại cái nhẫn rởm kia cho anh.”
Mặt anh ta đỏ gay, rốt cuộc vẫn không nỡ móc tiền.
Hằn học vứt lại một câu:
“Lâm Phi, em đúng là làm người ta tụt mood!”
Rồi quay lưng bỏ đi.
Tôi cũng chẳng rảnh. Cái nhẫn vớ vẩn ấy tôi không lưu luyến, dứt khoát mang ra tiệm vàng bán.
Vừa tới cổng khu, thấy Trần Thủ Nghiệp chống nạnh quay vòng vòng.
Hóa ra chiếc ô tô con của anh ta bị kẹp giữa hai xe, không ló ra được.
Vừa nhìn vừa chửi đổng:
“Đi xe xịn là ghê gớm lắm à! Đỗ sát thế này… mẹ nó! Không thèm để lại số nữa chứ!”
Tôi nhìn kỹ—trùng hợp thay, chiếc phía trước chính là con Panamera màu hồng mận băng tôi vừa mua.
Anh ta vừa chửi vừa tiến lại gần:
“Nước sơn này… bóng thật đấy!”
Vừa đưa tay định chạm.
“Tít!” một tiếng, anh ta giật nảy, giả vờ ngẩng mặt ngắm trời.
Tôi mở cửa ngồi vào ghế lái.
Thấy là tôi, anh ta lao tới như tên bắn:
“Xe của em à?”