Một ngày trước khi Tần Bách lên ngôi, bạch nguyệt quang của hắn quay trở về.
Ngày hôm sau, không nói một lời, hắn liền phong Sở Huỳnh làm Hoàng hậu ngay trước mặt văn võ bá quan, đè bẹp mặt mũi của nhà họ Vân chúng ta xuống đất mà chà đạp.
“Mẹ, chúng ta còn vào cung nữa không?”
Ta ngáp dài, hỏi.
Trời chưa sáng, mẹ đã lôi ta dậy, chải chuốt kỹ càng, rồi ngồi chờ trong đại sảnh từ sớm, bảo rằng không thể để mất mặt.
Ai ngờ chờ cả buổi sáng chỉ để nghe cái tin như vậy.
“Vào cung làm gì nữa? Dám chơi trò qua cầu rút ván với ta sao? Không l/ột da bọn chúng một lần thì ta không còn là La Vân Cẩm!”
Mẹ ta tức giận đến đỏ cả mắt.
“Phu nhân, Thái hậu Trần đã đến, hiện đang đứng ngoài cửa. Có muốn cho người vào không?”
Quản gia đứng trong đại sảnh, cẩn thận thỉnh vấn.
Thái hậu Trần, tên đầy đủ là Trần Hiền, là bạn thân của mẹ ta từ thuở thiếu thời. Cuộc hôn nhân giữa ta và Tần Bách cũng do hai bà bàn bạc mà thành.
“Bà ấy là Thái hậu, ta chỉ là một phu nhân tầm thường của tướng quân, có gan nào mà dám cản bà ấy vào? Còn không mau đi theo ta ra nghênh đón?”
Mẹ ta cười lạnh, đứng dậy từ ghế chủ vị.
Chưa kịp bước được hai bước, Thái hậu đã dẫn theo một nhóm cung nữ và thái giám từ ngoài cửa đi vào.
“Tỷ tỷ nói vậy xa lạ quá rồi, chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tình nghĩa này còn thân thiết hơn người ngoài nhiều.”
Thái hậu mỉm cười bước vào, nắm lấy tay mẹ ta.
“Thần phụ không dám nhận tiếng ‘tỷ tỷ’ này, mời Thái hậu nương nương an tọa.”
Mẹ ta rút tay lại, cúi người hành lễ.
Ta cũng cúi đầu chào theo.
Thái hậu nhìn chúng ta, thở dài bất lực rồi ngồi xuống ghế chủ vị.
“Chuyện này thực sự là lỗi của Bách nhi. Nó tự ý phong hậu mà không báo trước với nhà họ Vân. Trước khi đến đây, ta đã dạy dỗ nó rồi. Tỷ tỷ và Khanh nhi đừng nổi giận.”
Thái hậu an tọa, lên tiếng trấn an chúng ta.
Một câu nói đã chặn đứng câu hỏi chất vấn mà mẹ ta định đưa ra.
“Chuyện đã đến nước này, nương nương định giải quyết ra sao?”
Mẹ ta nhìn bà, hỏi.
“Việc phong hậu không phải trò đùa. Nay đã tuyên bố khắp thiên hạ, không thể thay đổi. Chỉ có thể để Khanh nhi chịu thiệt thòi mà làm Quý phi thôi.”
Thái hậu thở dài, ánh mắt đầy vẻ áy náy.
“Thế chẳng phải sự đã rồi, ép Vân gia chúng ta phải nhận lấy sao?”
Mẹ ta trầm giọng.
“Tỷ tỷ đừng nói nặng lời như vậy. Bách nhi đã có người trong lòng, một mình ta cũng không ngăn được. Mọi chuyện đã thành sự thật, các người thông cảm đôi chút, cùng hòa thuận sống chung một nhà chẳng phải tốt hơn sao?”
“Hòa thuận một nhà? Nhà họ Sở là cái thá gì? Để con gái ta chịu thiệt thòi chỉ để các người vui vẻ sao? Không đời nào!”
Mẹ ta không kìm được cơn giận, lớn tiếng.
“La Vân Cẩm! Đừng tưởng bổn cung gọi ngươi mấy tiếng tỷ tỷ là ngươi không biết trời cao đất rộng! Thiên hạ này là của con ta. Hôm nay ta đến đây đã là nể mặt các ngươi lắm rồi!”