Cha, mẹ và anh trai không ai nhắc đến Tần Bách, mà ta cũng chẳng muốn nhắc đến hắn để tự chuốc lấy phiền muộn. Ta vui vẻ cùng gia đình ăn xong bữa cơm đoàn viên.
Thế nhưng, không ngờ sáng hôm sau, thái giám trong cung đến truyền chỉ, nói rằng Tần Bách muốn gặp ta.
Ngự thư phòng.
“Thần nữ Vân Khanh bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế…”
“Khanh nhi, miễn lễ, không cần đa lễ.”
Ta vừa quỳ xuống thì Tần Bách đã vội vàng đứng dậy từ long ỷ, bước tới đỡ ta.
Ta đứng lên, thản nhiên rút tay lại, lùi ra sau vài bước.
“Khanh nhi có trách trẫm không?”
Tần Bách hỏi ta.
“Thần nữ không dám. Hoàng thượng là thiên tử, trên vạn người, muốn cưới ai là quyền của Hoàng thượng, thần nữ không dám bàn luận.”
Ta cúi đầu đáp.
Tần Bách thở dài bất lực.
Hắn vừa định nói thêm thì thái giám bước vào bẩm báo rằng Sở Huỳnh đến.
“Nàng ấy đến làm gì?”
Tần Bách lo lắng hỏi.
Dứt lời, hắn liền rảo bước về phía cửa, gần như chạy đến đó.
“Nàng thân thể yếu, muốn gặp trẫm cứ cho người báo là được, trẫm sẽ đến thăm, cần gì phải đích thân đến?”
Giọng hắn dịu dàng, tràn đầy thương xót, ta quay lại và thấy Sở Huỳnh trong bộ phượng bào đỏ, yếu ớt tựa vào lòng hắn.
“Hoàng thượng ngày đêm bận rộn, Huỳnh Huỳnh sao dám phiền ngài.”
“Sáng nay Hoàng thượng dùng bữa quá vội vàng, đêm qua lại mệt nhọc, Huỳnh Huỳnh lo cho sức khỏe của ngài nên tự tay chuẩn bị chút bánh ngọt mang tới.”
Giọng nàng mềm mại, thấm đượm yêu thương, khiến cả ta cũng cảm thấy động lòng.
Hai người đứng trước cửa tình tứ một lúc lâu, sau đó mới quay sang ta.
“Chẳng phải là Vân tỷ tỷ sao? Tỷ tới khi nào vậy? Hoàng thượng sao không báo cho thiếp biết?”
Sở Huỳnh nhẹ nhàng trách móc, tay đấm yêu vào vai Tần Bách.
Tần Bách nắm lấy tay nàng, vui vẻ cười, rồi đỡ nàng cùng đến bên ta.
“Khanh nhi, đây là Huỳnh Huỳnh, con gái của Lễ bộ Thượng thư, hiện là Hoàng hậu của trẫm.”
Ta không nói gì, chỉ liếc hắn một cách lãnh đạm.
Hắn thoáng vẻ bối rối.
“Hoàng thượng nói vậy là muốn thần nữ hành lễ với Hoàng hậu nương nương sao?”
Ta lạnh nhạt hỏi.
“Không phải.”
Hắn không dám nhìn vào mắt ta khi trả lời.
Ta liếc nhìn Sở Huỳnh, nụ cười trên môi nàng lập tức trở nên cứng đờ.
“Hoàng thượng nói đúng, Vân tỷ tỷ có địa vị cao quý, làm sao có thể hành lễ với thiếp?”
Sở Huỳnh nhanh chóng khôi phục vẻ mặt tươi cười, tiến tới nắm lấy tay ta: “Hồi nhỏ chúng ta đã gặp nhau vài lần, tỷ còn nhớ Huỳnh Huỳnh không?”
“Huỳnh Huỳnh và Khanh nhi quen nhau sao?”
Tần Bách ngạc nhiên nhìn ta.