7.
Tạ Quyết là người tốt, còn đích tỷ thì không.
Gần đây, đại tỷ cùng phu quân mới cưới ân ái hòa thuận, khiến người trong kinh thành đều ngưỡng mộ.Đích tỷ tức giận đến sôi gan.
Nàng ta đập vỡ lọ hoa trong phòng, suýt chút nữa đập trúng đầu ta.Ta vừa né vừa khuyên giải:"Đại tỷ bất quá chỉ gả cho thế tử Hầu phủ, trong kinh thành này còn biết bao nam tử thân phận tôn quý, đích tỷ tất có thể tìm được người cao hơn nàng ấy."
Ai ngờ lời vừa dứt, đích tỷ nhìn ta tránh né, cơn giận càng bốc lên, lại vung tay đập vỡ thêm một lọ hoa nhỏ khác.Lần này thì nện thẳng vào người ta, đập trúng eo.Đau chết mất!
Đích tỷ âm trầm trừng mắt nhìn ta:"Nói thì dễ, nếu có thể tìm được, ta còn cần ở đây tức giận sao?"
Ờ, cũng phải...
Nàng ta sầm mặt tiến lại, túm lấy cổ áo ta, ra sức lay:"Dựa vào cái gì mà nàng ta tìm được mối hôn sự tốt còn ta thì không!""Nếu ngươi không tìm cho ta một người tốt hơn, thì cứ chờ chết đi!"
Ta: ?!Ơ?Sao chuyện lại thành ra đổ lên đầu ta thế này?
Sớm biết vậy, ta đã chẳng dám mở miệng khuyên can rồi... hu hu...
8.
Ta ủ rũ ủ ê, mặt mày ủ dột.Ta biết đi đâu tìm người bây giờ?
Nhưng nếu không tìm, đích tỷ nhất định sẽ giết ta mất.
Cổ ta đã bị nàng ta bóp đỏ bừng cả lên.Lưng eo cũng bị bình hoa đập trúng, bầm tím một mảng lớn.Đích tỷ thật sự quá hung dữ.
Ta lén lấy ra lọ thuốc trị thương quý giá cất giấu, dè dặt dùng ngón tay chấm một chút bôi lên.Phải tiết kiệm thôi, lọ thuốc nhỏ này đã sắp cạn đáy rồi.
Ngày hôm sau, đích tỷ vẫn sắc mặt âm trầm, vừa thấy ta liền lạnh giọng cười:"Tìm được chưa?"
Nàng ta... sao còn nhớ rõ như vậy!
Ta vội lắc đầu:"Chưa tìm được."
Đích tỷ lập tức giơ chân đá ta một cái:"Đồ vô dụng, giữ ngươi lại cũng chẳng được tích sự gì!"
Chạng vạng tối, ta ra ngoài mua chút đồ, vô tình gặp được cung nữ của Đông cung.Nàng ấy hỏi ta vì sao mấy ngày nay không đến Đông cung.
Ta đáp:"Ta phải hầu hạ đích tỷ. Không biết... điện hạ tìm ta có chuyện gì sao?"
Vừa nói xong, trong đầu ta đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.Nếu muốn tìm người có thân phận cao hơn thế tử Hầu phủ... thì chẳng phải Thái tử là lựa chọn tốt nhất sao?
Một vòng xoay chuyển trong đầu.Nếu đem Thái tử dâng cho đích tỷ, đích tỷ sẽ vui vẻ, vậy chắc chắn sẽ không đánh ta nữa.
Bị đánh rất đau.Ta thật sự không muốn bị đánh thêm lần nào nữa...
9.
Trên đường trở về, ta đi ngang qua y quán từng giúp việc trước đây, bèn ghé vào hỏi nữ y:"Phải làm thế nào mới có thể đem một nam nhân tặng cho một nữ nhân?"
Nữ y thần thần bí bí đưa cho ta hai lọ nhỏ, ghé tai thì thầm:"Chỉ cần cho hắn uống thứ này, đảm bảo mọi sự thành công."
Ta bán tín bán nghi ôm hai lọ thuốc trở về.
Ngày hôm sau, ta lại vào Đông cung, hầu hạ Tạ Quyết mài mực.
Thế nhưng ta không chuyên tâm, cứ thỉnh thoảng lén lút ngẩng đầu nhìn trộm chàng.Bị bắt gặp, ta đành cụp mắt tiếp tục mài.
Chẳng bao lâu, ta lại không nhịn được mà liếc trộm lần nữa, vẫn bị bắt gặp.
Cứ như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần, cuối cùng Tạ Quyết vươn tay xoa xoa đầu ta, giọng cười nhàn nhạt:"Liễu Liễu đang nghĩ gì thế?"
Ta đang nghĩ làm sao đem chàng dâng cho đích tỷ, làm sao gạt chàng vào phủ.
Miệng lắp ba lắp bắp, chẳng nói ra được lời nào.
Tạ Quyết như có điều suy ngẫm, cười khẽ:"Ở trong thư phòng lâu quá rồi, có phải thấy nhàm chán, muốn ra ngoài chơi một chuyến không?"
Mắt ta sáng bừng, lập tức gật đầu liên tục:"Vâng vâng!"
Tạ Quyết đứng dậy, đưa tay về phía ta:"Đi thôi, ta dẫn ngươi ra ngoài giải khuây."
10.
Tạ Quyết cũng không biết nên đi đâu chơi.Thế là bị ta lừa lừa dỗ dỗ, đưa thẳng tới viện tử của ta.
Viện của ta nằm ở nơi cực kỳ hẻo lánh, cỏ dại mọc um tùm, quanh năm vắng vẻ.
Ta dẫn chàng chui qua một cái lỗ nhỏ trên tường, như vậy vào trong sẽ nhanh hơn.
Nhưng Tạ Quyết không chịu chui lỗ, thản nhiên nhảy tường mà vào.
Đợi tới khi đứng trước căn phòng đơn sơ của ta, chàng khẽ nhíu mày:"Đường đường là thiên kim Thượng thư phủ, lại ở nơi thế này sao?"
Ta sững người một thoáng rồi đáp:"Ta không phải thiên kim, chỉ là một nữ nhi thứ xuất."
Trong phủ, ai ai cũng không ưa ta.Miễn sao không chết đói là được rồi.
Tạ Quyết nhìn ta đăm đăm, ánh mắt phức tạp khó dò.
Chàng nhẹ nhàng ôm lấy ta một cái, giọng thấp trầm như gió thoảng:"Thủ tục lập Thái tử phi quá rườm rà, trước tiên làm trắc phi, có được không?"
Chàng đang lẩm bẩm gì vậy?Là muốn để đích tỷ làm trắc phi sao?
Ta cũng không nghĩ nhiều, lập tức lấy ra hai lọ thuốc mà nữ y đưa hôm trước,thừa lúc đi vào tiểu trù phòng rót nước cho Tạ Quyết, ta đổ toàn bộ dược vật vào chén nước.
Tạ Quyết không hề nghi ngờ, liền uống cạn.
Ta ôm chén nước trống rỗng, mắt sáng quắc nhìn chàng.
Quả nhiên, hô hấp của chàng bắt đầu dồn dập, khóe mắt nhiễm sắc đỏ nhàn nhạt.Hình như thuốc đã phát huy tác dụng rồi.
Nữ y tỷ tỷ từng dặn dò rằng:"Đợi đến khi nam nhân chịu không nổi nữa, thì có thể động thủ."
Chỉ cần đợi Tạ Quyết chịu không nổi, ta có thể đem chàng tặng cho đích tỷ rồi.
Ta lấy ngón tay chọc chọc lên má chàng, hỏi nhỏ:"Chàng còn nhịn được không?"
Cổ họng Tạ Quyết khẽ động, thanh âm khàn khàn:"Ngươi đã cho ta uống thứ gì?"
Ta ngoan ngoãn đáp:"Thuốc."
Tạ Quyết vươn tay, một bàn tay nắm chặt cổ tay ta, giam cầm ta không thể động đậy.
Ta: ??Ơ?Có gì đó... không đúng lắm?
Tạ Quyết tiến lại sát gần ta.Hơi thở nóng rực của chàng phả thẳng vào mặt ta.
"Thuốc gì?"