12.
Khi còn nhỏ, ta cũng từng có người chăm sóc.
Mẫu thân ta vốn chỉ là một tiểu nha hoàn trong phủ.
Bà ham mê tiền bạc, lòng tham không đáy, ôm mộng trèo cao, mong một ngày có thể trở thành người trên kẻ dưới.
Ban đầu, bà ôm giấc mộng được thị tẩm, mưu cầu trèo lên giường của nam chủ nhân trong phủ, trở thành một vị di nương.Cuối cùng cũng nhờ hạ dược mà toại nguyện, nhưng lại bị nam chủ nhân ghét bỏ.
Bởi vì, bà không có nhan sắc khuynh thành, dung mạo cũng chỉ thuộc hàng tầm thường.
Hầu hạ phu nhân đã lâu, trong lòng nảy sinh vọng tưởng không nên có.
Về sau, biết bản thân không thể leo cao, bà lại đặt hết hy vọng lên đứa trẻ trong bụng.Mơ tưởng rằng nếu sinh được con trai, thì sẽ dựa vào đó mà được nở mày nở mặt.
Thế nhưng, ta là một nữ hài.Càng trớ trêu hơn, ngay ngày ta chào đời, mẫu thân liền vì khó sinh mà qua đời.
Những chuyện về bà, đều là do vú nuôi kể lại cho ta nghe.
Phụ thân ta không thích mẫu thân, nhưng cũng không đến nỗi nhẫn tâm để con gái ruột chết đói.
Người nuôi nấng ta là vú nuôi — một người từng là bằng hữu với mẫu thân.
Bà ấy tích góp được chút bạc, sau khi rời khỏi phủ thì lấy chồng, sinh con, sống một cuộc đời bình lặng không sóng gió.
Đáng tiếc, sau này đứa con duy nhất của bà lâm bệnh nặng, cần tiền chữa trị.Bất đắc dĩ, bà lại trở về Thượng thư phủ, nhận việc làm vú nuôi.
Ta chính là do bà một tay nuôi lớn.
Khi nghe kể về chuyện cũ của mẫu thân, bà chỉ thở dài cảm thán:"Nếu năm đó chịu khó tích bạc rời phủ như ta, nào đến nỗi thân tử nhà tan."
"Bảo bối của ta, Liễu Liễu, đời người trên thế gian này, không có gì quan trọng hơn cái mạng nhỏ của mình."
Khi ấy ta còn nhỏ, chỉ ngây ngốc nhìn bà.
Bà thở dài, vuốt nhẹ lên đầu ta, giọng đầy xót xa:"Để lại một mình ngươi trên đời, chịu bao nhiêu ức hiếp... thật là tội nghiệt."
13.
Ta tên là Liễu Liễu.
Cái tên này không mang theo bất kỳ ý nghĩa nào.
Khi ta bốn tuổi, vú nuôi dẫn ta ra tiểu viện chơi, tình cờ gặp được phụ thân đang rảnh rỗi dạo bước.
Ông ta hỏi:"Đứa nhỏ này là ai?"
Vú nuôi vội vàng nhắc ta gọi một tiếng "phụ thân", sau đó khom người đáp:"Đại nhân, đây là tứ tiểu thư trong phủ."
Phụ thân nhíu mày, ngẫm nghĩ hồi lâu, dường như mới miễn cưỡng nhớ ra trong phủ còn có một đứa bé như ta.
"Hài tử này tên là gì?"
Vú nuôi lắc đầu:"Đại nhân chưa từng đặt tên cho tiểu thư."
Khi ấy đang là tiết xuân, bên bờ ao, liễu xanh rủ bóng.Gió đông phất qua, những sợi liễu mềm mại lướt nhẹ qua gò má ta.
Ta nghe thấy phụ thân buột miệng nói:"Vậy gọi là Liễu Liễu đi."
Ba vị tỷ tỷ của ta, tên lần lượt là Dao, Cẩn, Huyền.Chỉ cần nhìn tên cũng biết đều là từ bộ ngọc, ngụ ý quý giá như châu ngọc.
Đó là những cái tên gửi gắm kỳ vọng và yêu thương của trưởng bối.
Còn ta, chỉ là một "Liễu Liễu".Một nhành liễu vô tình sinh sôi bên hồ.Một kẻ không ai cần đến.
May mà nhờ tình nghĩa xưa với mẫu thân và lòng thương hại, vú nuôi đối xử với ta rất tốt.Mỗi khi có người ức hiếp, bà luôn đứng ra che chở cho ta.
Những ngày đó, là quãng thời gian vui vẻ nhất trong tuổi thơ ta.
Ta có thể cùng vú nuôi ra phố, bà còn mua cho ta những xâu hồ lô đường ngọt ngào.
Ta nâng xâu hồ lô lên, nũng nịu:"Mẫu thân cũng ăn!"
Bà khẽ bật cười, bất đắc dĩ sửa lời:"Ta không phải mẫu thân của con."
Đúng vậy.Bà ấy không phải mẫu thân của ta.Sớm muộn gì cũng phải rời xa.
Đứa con trai của bà khỏi bệnh, phu quân của bà quyết định nam hạ buôn bán, bà cũng sẽ rời đi, ta và bà... mỗi người một ngả.
Ngày bà rời đi, ta ôm lấy bà, khóc đến nấc lên, dốc hết số bạc tích góp được đưa cho bà, nghẹn ngào tiễn biệt.
Người chèo đò vung sào đẩy thuyền, con thuyền nhỏ xé nước rời xa, từng gợn sóng lăn tăn lan ra, chạm vào hai bờ rồi lại chậm chậm quay về.
Ta đứng bên bờ sông, dõi theo bóng dáng bà khuất dần nơi cuối chân trời.
Ánh hoàng hôn ngả xuống, sắc trời cũng dần ảm đạm.
Nước mắt ta đảo quanh hốc mắt, cố nén mãi rồi vẫn trào ra.Bị người bên cạnh vô tình va phải, nước mắt theo đó rơi lã chã.
Kẻ va trúng ta vội vàng xin lỗi:"Muội muội đừng khóc, ta..."
Nhưng ta không trả lời, chỉ quay người bỏ chạy.
Đêm đến, gió lạnh hiu hiu thổi qua.
Ta cuộn mình trong chăn mỏng, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.Cả viện tử chìm trong tĩnh lặng.Không còn một bóng người nào khác nữa.
14.
Mọi người đã quên mất ta rồi.
Không còn vú nuôi bên cạnh, ta cũng chẳng có cơm ăn nữa.