16.
Hôm ấy, khi Tạ Quyết ôm ta ra ngoài, có không ít người đã nhìn thấy.
Ta ở lại Đông cung được hai ngày.
Ngày hôm nay, Tạ Quyết để ta ngồi lên đùi mình, nắm tay ta, dạy ta tập viết chữ.
Nét chữ của ta xiêu xiêu vẹo vẹo, chỉ nhận mặt chữ chứ chẳng biết viết thế nào cho đúng.
Tạ Quyết kiên nhẫn dạy từng nét một.
【Đáng lẽ màn dạy viết này phải là cảnh bảo bảo run rẩy cầm không nổi bút, khóc lóc cầu xin đừng luyện nữa chứ! Sao giờ lại thật sự đang dạy chữ thế này?】【Bởi vì bảo bảo thật sự không biết viết chữ mà, ha ha ha】【Ai nói bảo bảo ngốc? Bảo bảo học còn nhanh hơn ta đấy!】
Tạ Quyết buông tay ra, để ta tự mình luyện thử.
Ta cầm bút viết xuống hai chữ:Liễu Liễu
Tên của ta.
Viết xong, ta ngẩng đầu nhìn chàng đầy chờ mong.
Tạ Quyết xoa nhẹ đầu ta, giọng dịu dàng khen ngợi:"Liễu Liễu rất giỏi."
Hai mắt ta sáng bừng lên:"Vậy có thưởng không?"
Chàng như có điều suy nghĩ, sau đó nghiêng đầu hôn khẽ lên môi ta.
Ta bất ngờ siết chặt lấy vạt áo chàng, đôi mắt ngân ngấn nước.
Sao lại là... phần thưởng kiểu này?
Ta bĩu môi, ấm ức nói nhỏ:"Ta muốn bạc cơ."
【Bảo bảo ơi, bạc không đáng giá bằng vàng đâu, mau đòi hắn cho vàng ấy】【Theo như ta hiểu về mấy cô nhóc như nàng, e rằng thứ nàng muốn cũng chẳng phải vàng đâu】【Sao lại không phải? Các ngươi có biết gần đây giá vàng đắt đến thế nào không!】
Đúng vậy.Vàng quý hơn bạc.
Ta chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Tạ Quyết:"Ta muốn vàng."
Chàng khẽ day nhẹ sau gáy ta, ngữ điệu pha chút bất đắc dĩ:"Tham tiền nhỏ. Không cho."
Ta: !"Vì sao không cho ta?"
Tạ Quyết cong khóe môi, cố ý làm bộ bí hiểm:"Vì..."
Chàng treo lửng câu trả lời, mặc ta bám lấy truy hỏi thế nào cũng không chịu mở miệng.
Quấn quýt mệt mỏi, ta chỉ đành cuộn mình trên tiểu tháp ngủ thiếp đi.
Nửa mơ nửa tỉnh, ta lờ mờ nghe thấy giọng Tạ Quyết đang cùng người khác nói chuyện.Nghe loáng thoáng vài chữ như "Thái tử phi", "cưới thê"...
Nhưng ta quá buồn ngủ rồi.Mơ mơ màng màng, ta chìm vào giấc ngủ.
17.
Ngày ngày ở lại Đông cung cũng không phải chuyện hay.
Tạ Quyết cuối cùng vẫn đưa ta trở về phủ Thượng thư.
Vừa vào cửa, phụ thân đã ra đón.Lần này, ông ta không làm như không thấy ta nữa.Trên mặt mang theo nụ cười giả lả, miệng không ngừng gọi:"Con gái ngoan, con gái ngoan."
Tạ Quyết khẽ xoa đầu ta, dịu dàng nói:"Về nhà đi."
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, ngập ngừng hỏi:"Ta còn có thể đến tìm chàng nữa không?"
Chàng cong môi cười:"Đương nhiên.Liễu Liễu cứ ở nhà chờ ta tới cưới nàng."
Đích tỷ bị phụ thân phạt nhốt vào từ đường.
Nghe nói, vì chuyện nàng ta ức hiếp ta, khiến Tạ Quyết nổi giận.Để dỗ chàng nguôi cơn giận, phụ thân đã đích thân ra tay đánh đích tỷ, lần này đánh không chút lưu tình.Thương thế nặng nề, nàng ta giờ vẫn phải nằm bẹp trên giường, chưa thể xuống đất.
Phủ cũng nhân cơ hội này, sắp xếp cho ta một tiểu viện mới, còn cho người dọn dẹp tươm tất.
Rảnh rỗi, ta lặng lẽ đi tới viện của đích tỷ.
Gió thu thê lương thổi qua, trong viện cỏ cây tiêu điều, hoa cỏ úa tàn.Có lẽ chủ nhân dưỡng bệnh, người hầu trong viện cũng chẳng buồn chăm chút, khiến cho cả vườn hoa càng thêm tiêu điều lạnh lẽo.
Vừa tới gần, ta đã ngửi thấy một mùi thuốc đông y nồng đậm đắng chát phả ra từ trong phòng.
Nhờ có Tạ Quyết che chở, giờ đây người trong phủ đều vội vàng lấy lòng ta, không ai dám đắc tội.Ngay cả nha hoàn của đích tỷ, dù trừng mắt lườm nguýt, cũng chỉ có thể nén giận mở cửa mời ta vào.