1
Lần đầu tiên gặp Tạ Hoài An, ta cứ ngỡ bản thân nhìn thấy thần tiên trên trời.
Tuấn tú như ngọc, thanh nhã như trúc, dung mạo rạng rỡ tựa vầng trăng sáng giữa trời cao. Thậm chí còn đẹp hơn cả giai nhân trong tranh.
Chỉ là thân thể dường như hơi yếu, chỉ mới đi được vài bước đã ho sặc sụa, sắc mặt cũng có phần tái nhợt.
“Ngươi chính là tiểu nương tử đến xung hỉ cho ta sao?”
Ta sững người, rồi vội vàng gật đầu.
“Ta tên là Tiết Ngọc, ta đến để báo ân.”
Ta vỗ vỗ lớp bụi bám trên gấu váy, mong sao ta trông có vẻ sạch sẽ một chút.
Kinh thành rộng lớn, ta lạc đường không biết bao nhiêu lần mới đến được Tạ phủ.
Tạ Hoài An khẽ cười, nụ cười càng làm dung nhan ấy thêm phần tuấn mỹ
Hai má ta bất giác đỏ bừng.
Cha từng nói, mẫu thân của công tử Tạ gia là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Cho nên Tạ công tử dĩ nhiên cũng sẽ tuấn tú phi phàm.
Bây giờ được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.
“Tạ công tử, ngài cứ yên tâm. Cha ta nói, mệnh ta tốt, gả cho ai cũng sẽ tốt lên.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt sáng như sao:
“Công tử, ngài nhất định cũng sẽ tốt lên thôi.”
Thế nhưng, hắn đột ngột đập mạnh tách trà trong tay. Khiến chén sứ trắng tinh vỡ vụn dưới đất.
Nước nóng bắn tung tóe, văng lên mu bàn tay ta, lập tức bị đỏ ửng và đau rát.
Ta cuống quýt ôm tay, lùi lại mấy bước.
Hắn lại lạnh lùng cất tiếng:
“Một thôn nữ quê mùa không biết chui từ đâu ra, mà cũng dám mơ ta cưới ngươi?”
2
Tạ Hoài An là công tử nổi danh bậc nhất nơi kinh thành. Chỉ tiếc là thân thể suy nhược, mãi chưa thể tham gia khoa cử, đành ở nhà tĩnh dưỡng.
Chứng bệnh của công tử Tạ gia vốn bẩm sinh từ trong bụng mẹ. Nghe nói là trúng độc, ngay cả ngự y trong cung cũng lắc đầu bảo rằng bệnh này không có cách nào chữa khỏi, chỉ có thể kéo dài.
Lão phu nhân Tạ gia vì chuyện này mà đau lòng không thôi, chạy khắp nơi cầu y tìm dược. Cuối cùng lại tìm đến chỗ cha ta.
Cha thuở trẻ từng suýt bỏ mạng trên đường chạy nạn. May là năm xưa được lão phu nhân Tạ gia ban cho một bát cháo nóng, ông mới giữ lại được mạng sống. Sau này, ông bèn đến Thanh Châu, quy y làm đạo sĩ.
Năm tháng dần trôi, một ngày nọ, ông nhặt được một nữ hài bị vứt bỏ ven đường. Nữ nhi ấy, chính là ta.
Vì bận tu đạo, ông đem ta gửi gắm cho một hộ nhà nông ở dưới chân núi. Nhà nông đó đối đãi ta vô cùng tử tế, cơm no áo ấm. Yêu thương chẳng khác gì con ruột.
Ta cũng đi theo người nhà ra đồng cấy lúa, hái quả trên núi, thi thoảng được gặp cha khi ông xuống núi.
Cho đến một ngày kia, a gia nhìn ta với ánh mắt nặng nề, rồi chậm rãi hỏi:
"Ngọc nhi, con... có nguyện ý xuất giá không?
3
Vì báo ân, ta một thân một mình đến kinh thành.
Thế nhưng Tạ Hoài An lại không thích ta. Đôi mày tuấn tú khẽ nhíu lại, hắn tức giận mà quát lớn: “Nữ tử lừa đảo này từ đâu tới, miệng thì nói năng bừa bãi. Còn không mau cút đi!”
Ta bị dọa cho giật nảy mình, nhất thời tiến thoái lưỡng nan. Cuối cùng là phu nhân Tạ gia phải ra mặt.
Bà nhìn thấy trên người ta có tín vật của cha ta thì sắc mặt mới dịu lại, lông mày giãn ra: “Thì ra là tôn nữ của Bạch Thạch đạo nhân. Đã vậy, thì cứ tạm ở phủ trước đã. Chuyện thành thân xung hỉ, sau này bàn tiếp cũng chưa muộn.”
Đám nha hoàn trong phủ lén thì thầm to nhỏ ở sau lưng ta: “Đúng là không biết xấu hổ, bộ dạng của nàng ta thế kia mà cũng dám nói phải gả cho công tử.”
“Phải đấy, cóc mà cũng muốn ăn thịt thiên nga.”
“Ai chẳng biết công tử ghét nhất là mấy kẻ giả thần giả quỷ. Cứ đợi mà xem, kiểu gì nàng ta cũng bị đuổi khỏi phủ sớm thôi…”
Lời ra tiếng vào chưa bao giờ dứt. Nhưng ta vẫn mặt dày ở lại phủ.
Bởi vì ta đến là để báo ân.
Ta vẫn luôn nghĩ, chỉ cần ta kiên nhẫn chờ đủ lâu, thì sớm muộn Tạ Hoài An cũng sẽ thông suốt rồi chịu cưới ta.
Chờ đến khi ta báo ân xong, Tạ Hoài An cũng sẽ khỏi bệnh, ta lập tức có thể rời đi.
Cho đến khi gặp Biểu tiểu thư, ta mới hiểu ra. Thì ra, từ lâu Tạ Hoài An đã có người trong lòng rồi.
4